Feeds:
Bài viết
Bình luận

Tháng Giêng tàn

Năm nay mấy cây hoàng mai nhà nở muộn, hết mồng mới trổ hoa, năm ngoái thì nở bung trước Tết. Hồi bé gì gì Tết ba cũng mua một cành mai và ít nhất một phong pháo đốt đêm Giao thừa. Phải có hương ngọt lạnh của mai và mùi ấm nồng thuốc pháo mới chân chính vị Tết.

“Lụi tàn rồi mơn mởn
Thời gian như cánh đồng
Ngày xưa ta bé nhỏ
Tháng Giêng còn nhớ không

Tháng Giêng đầu ngọn biếc
Ta phía cội cây già
Ngước nhìn bao thương mến
Quãng đời mình đã qua

Tuổi vèo bay cùng gió
Ta sắp qua tháng Mười
Ngoảnh lại nhìn xa lắc
Một tháng Giêng nhoẻn cười.”

Vậy là đã qua tháng Giêng, tháng của nô nức ăn chơi lễ hội. Huế chẳng có nhiều hội hè rình ràng như ngoài Bắc, lớn có Phật đản còn xuán thu nhị kỳ có điện Hòn Chén, vậy thôi, mấy cái mới lèo tèo như Huyền Trân sóng nước Tam Giang Lăng Cô biển gọi khỏi tính. Tuần trước đi tìm tháp mộ tổ sư Liễu Quán mới biết đến chùa Thiền Tôn và đền Huyền Trân công chúa. Khuôn viên mộ khóa cổng, đằng trước có hồ nước xanh làm tiền án, giống lăng Vạn Vạn, nếu không xem thông tin trước sẽ nhầm với lăng vương hầu nào đó. Tường thấp nhưng sát cạnh đường nên không dám mạo muội trèo vô ngắm cảnh, đành thò máy qua song sắt bấm vài nhát. Về ngang Lim kiều ghé biệt phủ Dzịk lão đệ, hắn kể đã đi, cũng cửa đóng then cài, bỗng một lão tiều râu dài tóc bạc đầu đội bó củi to hông cài mã tấu hông lủng lẳng bầu nước từ đâu lù lù hiện ra, rõ dáng tiên phong đạo cốt, thấy có đứa lẩn quẩn mắt la mày lét liền hỏi, đoạn chỉ đi vòng ra sau có đường xuống. Dạng địa thế này giống lăng Cơ Thánh và lăng Thiên Thọ, tường thành bình phong che kín mít nhưng ra phía gò đồi hậu chẩm nhìn vào mộ phần rõ cả.

Khi mai vừa tàn cũng khoảng trung tuần tháng Hai, cây gạo sân cơ quan bừng đỏ, hồi nào có cô bé xin vào chụp ảnh, vui vẻ chỉ lên sân thượng chụp xuống, tuy nhiên cái sự nhiệt tình dừng bước ngang cầu thang tầng một, cực chẳng đã mới vác xác lên tầng năm. Không hiểu từ đâu có cái tên “gạo”, vì từ thân cành tới hoa quả không có chút gì gây liên tưởng tới nền văn minh lúa nước. Tên Hán Việt “mộc miên”, “miên” nghĩa là bông, môn phái Hằng Sơn của tiểu ni cô Nghi Lâm với triết lý kiếm pháp “miên lý tàng châm”, trong bông giấu kim, tuy nữ lưu hiền hòa mềm mại đó nhưng chớ có động vào.

Mùa hoa gạo ngắn, đâu chỉ gần một tháng. Qua tháng Ba, hoa gạo vơi dần để sửa soạn nhường chỗ cho điệp vàng, phượng đỏ. Kích cỡ hoa gạo, hoa sò đo cam to, nhưng khi rụng xuống nhũn nát ra thâm xám trông tàn tạ thê lương, không hề còn chút ý vị như lúc kiêu kỳ đậu trên cảnh. “Mỹ nhân tự cổ như danh tướng/ Bất hứa nhân gian kiến bạch đầu”, mỹ nhân danh tướng hoa đẹp xưa nay chẳng muốn nhân gian chứng kiến giai đoạn suy tàn này. Các loại hoa cánh nhỏ, mỏng như mai, phượng, bằng lăng… rơi rồi vẫn lâu phai sắc và chỉ khô đi mà không rữa ra, nên được lũ học trò nâng niu ép trong sách vở. Mới rồi tỉnh có ý tưởng thành phố bốn mùa hoa, hay. Lại nữa phụ nữ mặc áo dài được vào miễn phí tham quan các điểm di tích thắng cảnh, rất hay. Hy vọng sau này không chỉ giới hạn trong vài ngày mà luôn là như vậy, hình ảnh xứ Huế sẽ nên thơ nhiều lắm.

“Hoa điệp vàng tháng Ba
Những phố mùa mưa xa
Một tên người vừa nhớ
Một tên người vừa quên…”

In bóng trời chiều

Thêu hoa lên nền xanh

“Mỹ nhân tự cổ như danh tướng/ Bất hứa nhân gian kiến bạch đầu”

Tổ đình Trúc Lâm

Tháp mộ thiền sư Liễu Quán

Advertisements
Trước Tết, nhị ca Quang Le đã gửi kinh phí xe cộ tài trợ Ô Khâu tửu xã chuyến du xuân đầu năm. Mươi ngày trước lấy ý kiến các xã viên trong Facebook group, dĩ nhiên không trông mong đông đủ toàn bộ, chỉ nhiều nhất có thể. Một số người bận việc, một số tuổi tác tuy chưa cao nhưng nhiệt tâm đã nhạt lặng lẽ chuồn êm khỏi hội như pác Bụ chú Lúa, pác Nghĩa béo mới Nha Trang ra còn nằm phì phò thở ôxy, Wenton thi sĩ tuần trước không gọi được thợ để sửa sang phòng ốc cơ quan do bỏn còn ăn tết gắng nên tuần này kẹt đạn, tiếc lắm. Ngày chưa rõ nhưng nhất định là thứ Bảy (để Chủ nhật có vài kẻ thảnh thơi truyền đạm), tháng Giêng còn 3 ngày thứ Bảy, tranh thủ “chơi xuân kẻo hết xuân đi, cái già sồng sộc nó thì theo sau”, nên Ding chánh giám tửu quyết định thông báo chọn 23/02/2019, lộ trình chùa Thánh Duyên núi Thúy Vân rồi về biển, có bao nhiêu vui bấy nhiêu. Một số ít vị ưa cứ là đi săn có cáo có chồn đi chơi phải có cái ồn ồn nó mới dzui, khác hẳn tại hạ không nhất thiết, miễn thành phần tinh túy thân tình là đủ.
Xe 16 chỗ hôm đó hiếm, may sao phó giám tửu Đặng Thành kiếm được một chiếc, lên là biết vì răng ế không ai thuê chạy đám cưới, cửa lên xuống hư mẹ chốt, phải đợi chú tài xuống xe đi vòng qua mở cho, hành khách như heo trong rọ.
Lần nào thông báo cũng luôn nhắc nhở sự đúng giờ. Lão Rùa già mới 6g30 đã gọi liền mấy cuộc ỏm tỏi. Trước đó doanh nhưn 2 Chi Huy Tran Van đề nghị dời lui 9g để nó xong nhiệm vụ đón con về đã, hỏi ra con bé học thêm Anh văn, mới gợi ý cho nghỉ quách, có học thêm một buổi cũng chẳng giỏi hơn, thằng ngốc thật thà xin phép vợ, kết quả không duyệt, vậy là lại năn nỉ đại ca nói giúp anh Ngọc tiếng, đành chín người chín nhớ mười trông một người (thực ra chửi ỏm), nên 9g mới xuất phát, báo hại uống gần hết nước quán cà phê nhà người ta. Ngoài những thành phần cơ hữu lần này có Bình Nguyên Quan (hội Lim kiều) lần thứ hai tham gia, thành phần bổ khuyết tận phút 91 là  Chí Phèo đem máy quay phim, lại dẫn theo một em là người gì đó của chả không hỏi cũng đoán được hehe. Các thân hữu Phan Việt, Sơn (hội Vỡ Nợ Phải Trốn); Văn Việt, Phong (hội Lim kiều) thêm lần nữa vô duyên với cái hội này, mà đã duyên thì chớ cưỡng cầu. Những xã viên nào không đi được sẽ xem tường thuật trực tiếp. Tổng cộng 12 mống.
Bữa tính nói họ Ding dời lui tuần sau vì ngày đó là hắc đạo, không làm việc chi được, nhưng đêm dài lắm mộng, lời đã nói ra thì cứ việc nhấc mông lên mà phắn, quái hắc đạo nhưng đi đường gặp đám cưới rầm rầm, phải chăng coi bói là vận dụng thực tiễn sống còn sách vở là lý thuyết chết, có đứa cười rất gian bẩu bữa ni họ tin bác sĩ phán chứ coi thầy bà chi nữa anh hehe.
Gã Đuôi Lươn thi sĩ 10g tối ở nhà nốc Corona chích Marlboro thèm thuồng theo dõi qua video call chuyến du xuân của hội, hỏi han tỉ mỉ đủ các kiểu. Hắn hứa cố gắng chăm ngoan lao động đến thối cả móng tay để sang năm hội Ô Khâu có thêm nguồn tài trợ chuyến chơi hè.
Tết chừ đã ba tuần nắng liên tục nên cũng có chút lo lắng, lần trước đội mưa tầm tã chẳng ngắm cảnh được gì, lần này mưa nữa thì quá đen. Giữa tuần có đợt gió mùa Đông Bắc, yếu xìu, chỉ làm tiết trời dịu lại và ánh nắng nhạt hơn, cho buổi du xuân thay vì nhễ nhại chỉ vừa đủ lấm tấm mồ hôi.
Trích đoạn bài Xuân thành du ngoạn của quan đại thần Nguyễn Trung Ngạn đời Trần do nhà ngôn ngữ học Nguyễn Tài Cẩn sư phụ xã trưởng dịch:
“Vân đạm phong khinh nhật ảnh trì
Thư từ thành thượng bộ tình huy
Nghênh nhân triền hộ tiêu tân thiếp
Hậu khách thiền quan động hiểu phi”
 
Gió hiu hiu, mây nhạt hồng
Nắng mai lên chậm, thong dong chơi thành
Phố phường treo biển mới toanh
Cổng chùa rộng mở, thênh thênh đón mời
Chùa vắng khách. Chính điện mở cửa, vô ngắm Thập bát Kim thân La Hán và Thập điện Diêm vương đội mũ bình thiên, kiến trúc nhà rường trần cao thoáng đãng, đường nét chạm trổ tinh tế công phu, sơn son thếp vàng rực rỡ mà uy nghiêm. Lạy Phật cúng dường xong đi tiếp, vẫn lối lên men theo bên phải chùa, ở đây các công trình xây dựng tản mát dựa theo địa hình tự nhiên chứ không đăng đối như phần lớn các chùa khác, bậc thang lát đá với hai hàng cổ thụ thông, xoài… thân to cả người ôm như khu rừng nguyên sinh chen rừng trúc biếc trong truyện Kim Dung, cảm giác trên con đường cầu đạo – “Đường đời chật hẹp người chen chúc/ Lối đạo thênh thang hiếm kẻ tìm”. Tên tháp “Điều Ngự” hẳn bắt nguồn từ một trong mười danh hiệu của Phật – Điều Ngự trượng phu – bậc quân tử có khả năng điều phục và chế ngự, là điểm cuối con đường đạt đạo. Cửa khóa im ỉm trước mũi cái lũ đam mê tửu sắc mà ưa phô phang bản sắc trượng phu, có chăng mỗi lão đại xã trưởng Anh Dũng Phan là tay văn chương thi phú còn chỉ cỡ vè. Ra đình ngắm cảnh cây cối um tùm che hết cả đầm phá, nghĩ lại không lanh tí nào, ngoại giao kém, lẽ ra mời ông thầy đi hướng đạo cùng, mình cúng tí của thầy cũng nên bỏ chút công, mở cửa tháp đứng trên nhìn xuống thì đẹp tuyệt vời, ghi nhớ cho lần sau. Lão đại bới theo nửa cân miêu táo tửu, mỗi người làm một ngụm tận hưởng không khí mát lành của đỉnh núi và đầm phá. Lủi khắp chụp choẹt cả tiếng chán chê đi xuống, mãi lúc xuống xe mới gặp thầy trụ trì đâu về, cả hai lần đều chưa có duyên đàm đạo, đoạn nớ mỏi giò không còn hứng lên lại nữa. Chỉ buồn cái rác từ vỏ chai nhựa tới bao nylon vứt bừa bãi từ cổng chùa rải lên, toshiba mấy con thằng vô ý thức.
Lộ trình tiếp theo về biển Lộc Bình chơi, tranh thủ kẻo sau thành resort kinh doanh không còn vô tự do nữa. Gió trưa mát rượi, biển sóng êm đềm, mấy hòn đá bám lớp rêu xanh mịn màng hơn làn tóc mai thiếu nữ. Chọn chòi tít điểm cuối cùng, nếu không có một cái “ồn ồn” lù lù kia thì huynh đệ đã xuống phơi tòa thiên nhiên ra rồi, tảng đá ngoài xa kia có bát hương bằng vỏ lon bia, năm ngoái có vụ mấy em học sinh đuối nước, đâu chừng là chỗ đó. Các nhà chòi chênh vênh kê trên các cọc gỗ chống lên các tảng đá, điểm bắt vít đã có chỗ gỉ sét, cũng có chút lo lắng mơ hồ, mới bảo mấy ông nặng ký ngồi phía trong cùng giảm tải cho mấy cọc gỗ tong teo kia. Ngồi biệt lập tha hồ làm chi làm, nhưng cả tiểu đội chen chúc trong khoảng sáu mét vuông, nên đến đi tè cũng khổ, đành chui giữa hai song gỗ thành chòi tuột xuống bãi cát, trèo lên còn vất vả hơn.
Bày biện hải sản cùng nâng ly, hoạt động nhiều nên khá là ngon miệng, sau nhiều ly vào mồm, bụng đã ngớt kêu réo, tâm hồn thư thái lâng lâng. Ban nhạc lão Thiện Rùa  guitar Đặng Thành djembe cu Rin maracas, lần này bỗng dưng thành liveshow của ca sĩ Dzê và các anh em, lão đại phởn chí góp vui Còn thương rau đắng mọc sau hè, họ Ding gây ngạc nhiên vì thể hiện nhiều bài đã đúng nhạc lại rất có thần thái hehe.
Mới xơi có bốn món quán đã bán hết cha nó mồi, hát hò chán chê khá hao sức mà đĩa chén sạch nhẵn, bia suông kém hứng, cũng 16g nên giải tán khiêng đồ loa đàn trở về. Lên quán Thiên Phú thi sĩ Tọp luộc bề bề mua chợ Vinh Hiền và xơi tô cháo gà cho ấm bụng, ngoài một số điều nho nhỏ không được ưng ý thì tổng kết luận chuyến du xuân 2019 thành công tốt đẹp. Tuy thời gian trôi nhanh như Sở Khanh quất xe tứ mã, nhưng hứng ăn chơi mà chờ tới xuân Canh Tý 2020 thì lâu quá, vậy đề nghị các xã viên tiếp tục nghĩ xem sẽ du hạ chốn nào. Hôm nay âm u mưa xuân phơn phớt, mới thấy gã họ Ding chọn ngày quá đẹp.
Hình ảnh được lựa chọn từ nhiều tay máy của hội:
Chín người chín nhớ mười trông một người
Xuất phát
Cầu Tư Hiền
Hội Ô Khâu du xuân
Đầm phá
Sân chùa

Chính điện
Thập bát kim thân La Hán
 
Thập điện Diêm vương
Trước Đại Từ Các
Lối lên tháp Điều Ngự
Bài vị trong tháp
Chuyên viên sở bắt tay cùng chủ doanh nghiệp với sự chứng kiến của hai vị “hộ pháp”
Từ đình vọng cảnh nhìn xuống đầm phá Cầu Hai – Đá Bạc
Biển Lộc Bình
Chòi lá chênh vênh
Giao lưu văn nghệ
Nốc vào thì sướng mà xả ra thật vất vả làm sao

Chiều qua đại nương nương chưởng tổng quản trên lầu xuống nửa chừng nhìn thấy, vụt dừng lại nói ui cha cái thằng tê tết nhứt tới nơi mà cúp cái đầu trọc lóc rứa.
Thì cứ coi là một nghi thức thôi, chẳng hạn cúng Tất niên, để tiễn một năm vĩnh viễn qua đi, là xuống tóc đoạn tuyệt mọi vướng bận ưu phiền năm cũ.

Còn bi chừ thì đang tận hưởng một nghi thức, độc ẩm ngẫm ngợi (chỉ muốn một mình) “niên niên kiểm điểm nhân gian sự” đêm trừ tịch. Năm ngoái còn thằng đệ Đuôi đành nhậu ngoéo, năm ni nó cút qua bển mới nhắm đuôi hehe. Và sau đó là nghe nhạc rồi ngủ khoèo – nếu vẫn chưa cho đốt pháo

Chỉ còn vài giờ nữa sẽ khép lại 365 hỉ nộ ái ố năm cũ, để mở ra 365 ngày mới với cũng chừng ấy niềm hy vọng và cả nỗi phấp phỏng âu lo.
Cầu chúc mọi người thân và bạn bè năm mới chỉ cần được bình an!

20190204_175416

6/1/2019

Lần trước gặp ông anh giáo viên CĐSP là đồng nghiệp thằng đàn em, đã U63 nhưng do hoàn cảnh lịch sử khai giảm tuổi trốn lính nên nay vẫn chưa hưu. Từng học trường dòng tuy gia đình Phật giáo ròng, nếu ngày thống nhất chậm vài tháng thì đã thành tu sĩ (frère), đêm cuối sẽ được cho ngồi một mình trong phòng yên tĩnh suy nghĩ thật kỹ để đưa quyết định cuối cùng, muốn hoàn tục lấy vợ vẫn chưa muộn. Chỗ trường Nguyễn Chí Diểu – Cao Thắng trước kia là tiểu chủng viện có tên Hoan Thiện, chữ này trong Kinh Thánh. Về Gúc mãi không ra, hơi ngờ, hôm qua gặp lại ông vẫn khẳng định không nhớ lầm. Lại trân trọng mời chiều cuối tuần ghé nhà cho biết sau đó ra tửu quán lai rai đàm đạo chuyện xưa, em muốn mời thêm bạn nào cũng được.

Phật giáo có truyền thống gắn bó lâu đời với dân ta (có thể ngầm coi như quốc giáo), chủ trương bản thân tự giác ngộ, không câu nệ nguồn gốc thành phần ra sao, nên các vị đã chứng quả chưa có cơ duyên thỉnh giáo còn loại “chân đất” đã gặp không ít. Bên Công giáo ngược lại, chọn lọc đầu vào và đào tạo rất nghiêm túc bài bản đủ môn. Hồi xưa con nhà thế gia tài phú phần lớn gửi con cháu học trường dòng cả. Nhớ anh H chị Th, con đại tá cháu nội trung tướng VNCH cũng học trường dòng từ bé, chưa kịp xong tú tài thì xảy sự kiện 30/4, từ cậu ấm cô chiêu lên xe xuống ngựa bỗng chốc ra đường lăn lóc kiếm ăn đến cả hộ khẩu cũng không có. Nhưng mức độ hiểu biết và khả năng nhạc lý đàn hát có nghề, nhờ anh chị kể mới biết nhiều thuyết mới lạ như có thể có một hệ ngân hà, trong đó có hành tinh như Trái Đất và có một phiên bản của chính ta đang sống ở đó, những buổi chiều hóng gió hoặc đêm ngắm sao được nghe nhiều điều thú vị như vậy, tất cả đều được dạy từ trường dòng. Mỗ tuy cảm tình Phật giáo từ khi biết nhận thức qua bà nội dì, nhưng với các cao nhân hệ phái kia có sự nể trọng đặc biệt.

Nghe Dzịk lão đệ Võ Văn Việt kể món cà lèng A Lưới ưng thử phát cho biết, dù được cảnh báo rất khó ăn. Từng nghe ba kể hồi ở R (Ban Kinh tế Khu ủy Trị Thiên), hôm nọ công tác lạc rừng, gặp một làng nọ đang mở lễ hội gì đó, đồng bào rất quý cán bộ mời ngồi cùng già làng, thấy một bà bốc xôi trong nồi ra mẹt, nóng quá liên tục nhổ nước bọt phèo phèo vô hai tay rồi bốc tiếp, xong xuôi cầm đoạn ruột non dê núi trong vẫn còn thức ăn màu xanh đen chưa tiêu hóa, dùng hai ngón tay kẹp lại tuốt ra rê lên vẽ hoa văn lên mẹt xôi, ba ngửi mùi phân đã dội, nên chỉ gặm mỗi ngô sắn, ra về được chia phần một ống xôi ban nãy đeo thắt lưng, ngó nghiêng tìm đường về đói quá vô tình chốc chốc thò tay véo miếng bỏ mồm, xơi sạch lúc nào không hay. Mẹ chỉ nhớ mỗi món tà lục tà lạo, tức là một nồi nấu trăm thứ bà giằn, kiểu lẩu thập cẩm miền xuôi hoặc thắng cố vùng núi phía Bắc. Hồi đó đói cố mà nuốt, nay lại thành đặc sản.

Ngày nọ xin làm chân tà lọt theo hai vị giảng viên lên A Lưới hướng dẫn sử dụng phần mềm mới, khấp khởi hi vọng được đánh chén món hiểm, dù có phải nhắm mắt bịt mũi cũng cố nuốt cho được một miếng, đặng về còn to mồm khoác lác với bỏn. Sáng 5h30 thằng đàn em wan tểnh Nguyễn Xuân Hùng ghé đón lên cơ quan, xe đã chờ sẵn, đúng 6h xuất phát. Khí trời mát mẻ đường sá thưa người thật thoải mái, xe điều hòa tự nhiên tha hồ lộng gió, nhưng thầm tiếc không mang kính mát và rọ mõm, như những lần xe đò Huế – Đà Nẵng, sau hai tiếng đồng hồ chìm đắm trong bụi trần ai tóc cứng như bàn chông da mặt dày hơn mo cau, rửa đen cả lavabo .

Từng lên A Lưới vài lần, gần thì thị trấn xa tận A Roàng, nhưng cũng chỉ quẩn quanh điểm đến chưa lang thang khám phá đâu cả. Đèo năm nào cũng sạt lở, nên đường cứ khoét dần vào chân núi. Không còn thấy cây cổ thụ khô ngạo nghễ vươn cao giữa sườn núi. Dốc Mạ Ơi tuy không đến nỗi “dốc lên khúc khuỷu dốc thăm thẳm” nhưng cũng đủ làm cho kẻ lữ khách đã gối mỏi chân chồn ngước nhìn mà ngao ngán buột miệng than hai tiếng “mạ ơi”. Hỏi, mẹ bảo trên đó từng qua bao nhiêu dốc nên chẳng nhớ nó nằm đoạn nào, nhưng đã ăn thua gì với dốc ông Nguyên ở Phú Lộc, gần như dựng đứng, sớm tinh mơ leo trưa chính ngọ mới tới đỉnh, thở cả tai lẫn mắt, mà đâu mỗi mình không, cõng gạo từ đồng bằng lên, gặp mưa cực gấp bội. Khi nào sẽ đọc lại lần nữa cuốn Đường đi không đến của nhà văn chiêu hồi Xuân Vũ để cảm nhận rõ hơn nữa cuộc hành trình gian khổ vượt dãy Trường Sơn vào Nam.

20181023_072011

   

Lớp học khá đông gồm văn thư, chuyên viên và lãnh đạo đơn vị, nhìn qua biết đồng bào ít còn người Kinh đa số. Tất cả chăm chú, nghiêm túc , phe coder thì có đoạn khá bẽ bởi click vô link phọt bố nó bug ra. Giáo sư Lê Phước Bình “bột” và wan tểnh đứng lớp, còn lăng quăng hướng dẫn chặp xong ra nhìn đông ngó tây. Trời xanh biếc, nắng vàng ươm, gió mát lạnh, có cụm mây vẫn còn ngái ngủ biếng lười vương ngang lưng núi. Vài cánh cò chấp chới, “lặn lội thân cò”, hình ảnh biểu hiện cho sự đảm đang tảo tần của người phụ nữ Việt. Khung cảnh tĩnh lặng, yên bình.

  20181023_085204Việc bàn với thằng bạn F2 Lương Công Tuấn về tổ chức gặp mặt cho thế hệ F1 nay đã vơi dần vẫn chưa thực hiện được, vả lại lứa ông bà hết bận chăm con lại chăm cháu, sức khỏe yếu dần, khó mà đi xa. Trưa huyện mời cơm, một chú em da ngăm ngồi cạnh rót bia, đoán là dân tộc Pa Kô, lại kể vì sao đồng bào Pa Kô có họ Hồ làm cu cậu khoái chí hung, cũng không ngờ đồng bào bây giờ vẫn rất tự hào được mang họ của Hồ chủ tịch đến vậy. Mục đích chuyến đi này cũng có ý hỏi thăm bạn bè cũ ba mẹ nay ra sao, hỏi chú em nọ vì lứa tiền bối chính sách đó có nhiều người biết, nó bảo lứa kháng chiến chống Mỹ giờ còn ít lắm, rơi rụng do bệnh tật, một phần tuổi trẻ đã hao phí sức lực chống chọi chốn lam sơn chướng khí, về già đề kháng còn lại là bao. Hồ Vai, Hồ A Nun và Hồ Kan Lịch vẫn còn, mấy bác này thì ba mẹ biết chứ không cùng đơn vị. Quán ăn lớn, khách đông, có cả quan lớn nhậu, nhưng không có cà lèng, tiu nghỉu, tuy nhiên có cái lẩu xương bò khá ngon đỡ lại phần nào, thế là thằng em nhăm nhăm gắp cho mỗii món đó. Hôm rồi nghe ông anh nói bò A Lưới đâu lắm thế, dưới mình chở lên đó, chả biết răng mà lần.

Về tấp xe vô quãng vắng. Đỗ Mục, thi nhân đời Đường có bài Sơn hành (Đi đường núi) như sau:

Viễn thướng hàn sơn thạch kính tà
Bạch vân sinh xứ hữu nhân gia
Đình xa tọa ái phong lâm vãn
Sương diệp hồng ư nhị nguyệt hoa”

Nghĩa:

Đường lên núi xa lối mòn đá chênh vênh
Trong lớp mây trắng thấp thoáng có nhà người ở
Dừng xe ngồi ngắm rừng phong đỏ lúc chiều tà
Lá đọng sương đỏ như hoa tháng Hai

Xưa Đỗ Mục nhàn nhã ngồi, nay các hảo hớn mặt đỏ phừng phừng nghênh ngang đứng ngắm cảnh rừng chiều, tuy dăm ba phút nhưng cái độ sảng khoái đâu kém gì các bậc tao nhân mặc khách thuở xưa.

Vừa rồi nhà văn Kim Dung cưỡi hạc quy thiên, không hẫng hụt bởi tiên sinh thượng thọ và sau 15 tác phẩm đã rửa tay gác bút từ lâu (nói xui nếu hụt hẫng chỉ có đại ca Yanni). Sau Kim Dung, Lương Vũ Sinh xếp thứ nhì nhưng thiệt tình đọc truyện ông này rất chán chỉ vài trang đầu đã lờ mờ đoán được kết cuộc, nên chỉ thích Cổ Long và người thứ ba là Huỳnh Dị (văn phong cũng khá giống Cổ Long). Dạo này quyết về nhà không suy nghĩ việc công, chỉ nghe nhạc đọc truyện rồi ngủ sớm.

Bối cảnh và nhân vật truyện Kim Dung bám khá sát lịch sử, nhân vật nửa có thực nửa hư cấu. Cổ Long khác hẳn, lịch sử chỉ là một bức phông màn hư ảo làm nền cho bối cảnh câu chuyện, ngay Tiền chiến hậu chiến có cuộc thách đấu vô tiền khoáng hậu giữa hai tuyệt đỉnh kiếm thủ Tây Môn Xuy Tuyết và Diệp Cô Thành trên nóc Tử Cấm thành, cũng chẳng biết vào triều vua nào. Gốc tích nhân vật từ đâu không rõ, khi xuất hiện đã đầy mình võ công đam mê tửu sắc và khoái nhúng mũi vào chuyện thị phi, cũng có những nhân vật “phiếm chỉ” chỉ nhắc tên chưa hề xuất hiện, cái tên với ý nghĩa đại diện một ngành nghề, chẳng hạn Thất Xảo Đồng Tử, dĩ nhiên vị này có đôi bàn tay khéo léo (xảo thủ) chuyên chế tác vật dụng, ám khí, Bách Hiểu Sinh (trăm thứ biết – dân Huế ta gọi quê Chiết Bi) là một nhà chép sử về vũ khí, họ Đường hiển nhiên ở Tứ Xuyên còn phái Ngũ hổ Đoạn môn đao cứ phải họ Bành, tên nhân vật phần lớn không giống thật mà tiết lộ tính tình hoặc phong cách nhân vật như Sở Lưu Hương – đến đâu lưu lại mùi hương… Cổ Long không “nhà quê” như các vị khác “công thức hóa” võ học khi thằng A xuất chiêu X thì thằng B tất sử chiêu Y, thêm cha dịch giả cải lương cứ “oa oa”, “ầm ầm”, “hãy đỡ” sến bỏ bà, đọc ngang đó gập sách luôn. Cổ Long chú ý miêu tả trạng thái nhân vật trước cuộc chiến, kịch tính sát khí lên cao trào từng giây, như xem phim hành động hoặc kinh dị, nên định hết trang này rồi ngủ mà khó kìm lòng lại gắng thêm trang nữa. Hồi lâu có phim Tiểu lý phi đao, hí hửng xem thử, Phi đao dài ba tấc bảy phân (~15cm) thon gọn dễ giấu, thình lình phóng ra đoạt mạng, “lệ bất hư phát” hễ phát là trúng, ở đây mới vô trận cha Tiêu Ân Tuấn đã rút xoẹt ra gườm gườm dọa ma, như cây mã tấu cỡ nhỏ sáng chóe hàng mã, đã vậy chuôi còn cột thêm chùm tua phất phơ xanh đỏ kẻo đối phương không chộ đường mà né hehe vãi cả chưởng, chốc chốc lại che mồm vờ vịt ho trông rất đểu.

Tuy nhiên vẫn một lối viết đó, vẫn những nhân vật với tính cách có phần lạnh lùng lập dị đó, những đoạn triết lý khá rườm rà, nên lắm lúc không nhớ truyện nào ra truyện nào, đọc truyện này thấy quen truyện kia, lẫn lộn cả. Không ít chỗ tình tiết chưa thuyết phục, dàn dựng sự kiện ngẫu nhiên xuất hiện nhiều lần nên lộ vẻ kịch, kém hay.

Vừa rồi đọc bài nào nói Cổ Long đắt show luôn viết vội cho kịp các nhà xuất bản đặt hàng, mới lý giải được tại sao không có mối liền lạc với các truyện trước, Kim Dung chặt chẽ hợp lý xuyên suốt các thế hệ nhán vật qua các tác phẩm (chẳng hạn Xạ điêu anh hùng truyện – Thần điêu hiệp lữ – Ỷ thiên đồ long ký) còn Cổ Long ẩu, đoạn cuối Đa tình kiếm khách vô tình kiếm Thượng Quan Kim Hồng bị Lý Tầm Hoan phế võ công, thì trong các truyện sau đều viết Thượng Quan Kim Hồng chết dưới phi đao của Lý Tầm Hoan, tương tự trong Biên Thành lãng tử Tư Mã Không Quần được tha, nhưng bộ kế tiếp Biên Thành đao thanh lại khẳng định Tư Mã Không Quần bị Phó Hồng Tuyết hạ thủ v.v… tuy vặt vãnh nhưng cũng mất thích.

Gặp đoạn thú vị không nhớ cuốn nào, đại ý: Một thân đờn ông lúc tuổi trẻ huyết khí phương cương không tránh khỏi làm vài chuyện hồ đồ, đến khi về già, vào ngày đông mưa tuyết lạnh lẽo, ngồi co ro bên hồ rượu ấm trà ngẫm lại, thấy cuộc đời cũng đỡ đi phần nhạt nhẽo vô vị. Mấy vị bề trên nói gì răm rắp con ngoan trò chăm nhân viên mẫn cán sáng đi chiều về đúng giờ một lộ trình khi ngoẻo cũng trong nấm mộ không to không nhỏ không cao không thấp, chơi với mấy vị đó thật nhạt phèo chán ỏm. Nếu ai chưa từng manh động tàng đao truy lùng kẻ to mồm thách đố thì chưa biết cảm giác phừng phừng lên qua mỗi vòng xe quay, tên kia được phi báo vội đề khí dzọt lẹ như một làn khói mất cả tuần không dám mò tới công sở, lúc quay về cơn giận cũng xìu dần qua mỗi vòng xe quay và tới nhà thì hehe bốc hơi mẹ nó cả hai bi, nên ơn trời vẫn giữ khư khư được cái “gin” nhân thân tốt (dể dành cho dịp khác?!), đến bi chừ nằm co ro ngẫm lại, cuộc đời cũng bớt đi phần nhạt nhẽo hehe.

Đọc chi gặp “xán lạn” cực ghét. Hồi lớp 5 làm bài tập văn, nghe đọc sao viết vậy, hiểu “sáng lạng” với nghĩa tươi sáng, cô sửa chính tả thành xán lạn. Mãi sau thời có Internet, tra từ điển “xán lạn” (灿烂) là rực rỡ. Bộ ngôn ngữ Việt hết bố nó vốn từ hay sao, mà từ này đọc lên nghe chi chi.

Dĩ nhiên không phải vật ngửa ra Việt hóa tuốt như các mệ nghe đau chi không biết cứ đè cổ cạo gió cái đã tính sau. “Nữ dân quân” thành dân quân gái tuy đúng nhưng quê rình. Tương tự “thủy quân lục chiến” vs “lính thủy đánh bộ”, xe nào chả bọc thép được nhưng xe thiết giáp là một loại phương tiện đặc chủng v.v…

Có một số từ có lẽ sẽ hiểu khác, “xạ thủ” là người bắn, nhưng người-bắn có thể là bắn thử, tập bắn, amateur; còn xạ-thủ mới là dân chiên nghiệp. Thủ: tay; khẩu: miệng; vd tay X tay Y (giống đực ngôi thứ ba số ít, tương tự: y, hắn), hộ có bao nhiêu khẩu – miệng ăn, đều chỉ người. Khi ngành I-Tờ phổ biến sử dụng khá nhiều thuật ngữ gốc Tàu, dù trước khi nó thò mặt ra vẫn có nhiều cách biển diễn khác, chẳng hạn của “hiển thị” (hiển: rõ ràng; thị: thấy, nhìn) là trình bày/trình diễn/thể hiện…, túm lại là bày ra cho chộ, nhưng “hiển thị” nghe có vẻ lạ hơn, cảm giác “siu siu” hơn hehe. Mỗi lần viết cái gì, đặc biệt tài liệu hướng dẫn sử dụng, đều hạn chế dùng thuật ngữ, cố gắng thuần Việt nhất có thể.

Trở lại “xán lạn”, để ý từ Huế trở vào có khuynh hướng nếu từ có phụ âm cuối là “n” sẽ phát âm kéo dài ra và thêm “g” còn “t” thành c, như “coong cháu”, “cáng bộ”, “phầng phậc”, “sự thậc” v.v… Nhưng với các từ kết thúc bằng “ng” thì đọc chuẩn, ngắn gọn dứt khoát, “cong”, “không”…

Hôm nọ đi khám, ngồi chờ nhìn vơ vẩn, thấy bên kia đường bảng đề quán o Nhung, quái lạ. Quen gọi chị Dung từ mẹ và các cậu dì, té ra nhầm từ một người chơi luôn cả hệ thống, chặp quen thành đúng. Đó là bà chị con cậu, trước nữa ông anh con dì, nhỏ lớn gọi anh Dân, ông gửi thiệp mời cưới con mới bổ ngửa ra là Nhân, đến ba bốn chục năm mới phát hiện ra nhầm tên, cũng do các vị vui vẻ mặc nhận không chịu đính chính chi cả. Cách phát âm lẫn lộn NH/D này vẫn còn đậm đặc ở vùng nông thôn (phải chăng là giọng Huế gốc?). Có ông bạn đồng nghiệp làm việc gì cũng cẩn thận tận tình, nhưng khi trình bày dù thân tình cũng chỉ chấm cha 9,5 điểm, dung dân nghe có nghĩa mới dễ nhầm chứ “ở dà” thì là cái quái chi hehe.