Feeds:
Bài viết
Bình luận

Chiều tán gẫu với thằng bạn Lê Phong Thanh, bẩu trong các nhạc sĩ chuyển ngữ đặt lời Việt nền nhạc ngoại rất hay phải nhắc tên bốn đại hành gia: Phạm Duy, Lữ Liên, Nam Lộc và Khúc Lan.

Cụ Phạm Duy thì nhiều lắm: Gọi tên người tình (Aline), Cho quên thú đau thương (Main dans la main), Vũ nữ thân gầy (La Cumparsita), Trở về mái nhà xưa (Back to Sorriento)… đủ từ Anh Pháp Nhật Ý chơi tuốt.

Nữ nhạc sĩ Khúc Lan có Sa mạc tình yêu, Tàn tro, Mùa hè ái ân (nhạc Nhật), Hoài mong, Một thuở yêu người, Tình nồng (nhạc Hoa)… có vẻ bà chuyên trị nhạc Hoa. [https://nhacxua.vn/nu-nhac-si-xinh-dep-khuc-lan-hien-tuong-cua-lang-nhac-hai-ngoai-thap-nien-80]

NS Nam Lộc có Trưng Vương khung cửa mùa thu (Tell Laura I love her), Chỉ là giấc mơ qua (Yellow bird), Mùa thu lá bay (nhạc Hoa), Mây lang thang (A cowboy’s work will never done)…

NS Lữ Liên (ba của các ca sĩ Tuấn Ngọc, Anh Tú, Khánh Hà, Lưu Bích) có Chỉ còn mình anh, Niềm đau chôn giấu, Tan tác (nhạc Nhật), Lạc mất mùa xuân (Le géant de papier)…

Chuyển ngữ là tác phẩm phái sinh, có khi viết lại toàn bộ phần lời, như sáng tác mới. Có những bài hát dịch sát nghĩa rất hay như Aline (trừ nhạc Hoa – Nhật chịu không đối chiếu lời được), một số bài sát nghĩa đôi khi khiên cưỡng, và có nhiều bài xuất sắc hơn hẳn bài gốc cục mịch kể lể mà ngôn từ tinh tế trau chuốt đầy ý thơ.

Le géant de papier NS Quốc Bảo dịch là Hình nhân non yếu [https://youtu.be/tx33Wrd1nRY], nội dung khá sát nghĩa gốc nhưng bình thường (xét theo cảm thụ, không hề vì quen tai bản cũ), NS Lữ Liên [https://youtu.be/nqNDEAaGK_g] viết “Ngồi suốt canh vắng lãng quên sầu thương trong men đắng/ Cơn say mê đắm sóng dâng cao ngọn thủy triều/ Rồi thấy thấp thoáng bóng em về chìm trong đáy cốc/ Đôi mắt u buồn thiên thu”, dường như ông đã cùng ý nghĩ với của thi sĩ Quang Dũng trong tác phẩm Đôi bờ: “Khói thuốc xanh dòng khơi lối xưa/ Đêm đêm sông Đáy lạnh đôi bờ/ Thoáng hiện em về trong đáy cốc/ Nói cười như chuyện một đêm mơ”, hoặc có thể không thèm mượn ai hết, độ vài mươi lần rượu trơ đáy cốc tiên nữ la sát chi cũng có thể xuất hiện hehe. Tell Laura I love her [https://youtu.be/RTzDo7MPG-g] không dính dáng gì tới trường trung học Trưng Vương Saigon hết trơn [https://youtu.be/7V6ELllpcPE], nhưng lời Việt thật mượt mà lãng mạn. Còn Chỉ là giấc mơ qua [
https://youtu.be/5P7lzpn5Jmw%5D chẳng liên quan chi con hoàng oanh đậu cành lá chuối cả [https://youtu.be/Ntd4WPbll0k]

Trình tấu Lonely shepherd (Chàng mục đồng cô độc) của nghệ sĩ Rumani Gheorghe Zamfir – bậc thầy sáo pan. Trong thần thoại Hy Lạp, thần Pan đầu người mình dê cai quản thiên nhiên, gia súc và săn bắn.

Đó là tiếng sáo chàng chăn cừu trong Những vì sao của Alphonse Daudet ru ngôi sao xinh đẹp nhất, sáng ngời nhất, thánh thiện nhất của lòng mình – nàng Stéphanette – ngủ giấc yên lành. Tiếng sáo tựa làn gió sớm mai tinh khôi miên man trên thảo nguyên tự do bát ngát, tiếng rì rào của đồng lúa giỡn nắng chiều tà, hớn hở reo trên hàng phi lao ven biển trưa hè, dịu dàng ru hồn trong đêm sao thăm thẳm… thứ âm thanh mị hoặc khẽ len lỏi đánh thức những ký ức lẩn khuất đâu đó trong miền quá vãng…

“Nếu bạn đã từng ngủ qua đêm ngoài trời dưới trăng sao, chắc bạn cũng biết rằng trong khi chúng ta đang ngủ thì cả một thế giới huyền bí đang bừng sống dậy trong thanh vắng và tĩnh mịch. Lúc ấy tiếng suối reo nghe như rõ hơn, những ao hồ thấy có những đốm lửa li ti nhen nhúm lên. Những thần linh của núi rừng đi lại tự do; và trong không gian có những tiếng sột soạt, những tiếng động rất khẽ, tưởng chừng như ta có thể nghe được một cành cây đang chuyển mình vươn dài ra và cỏ cây đang mọc thêm ra. Ban ngày là đời sống của các sinh vật, còn ban đêm là đời sống của các thực vật và sự vật. Nếu chưa quen với những tiếng động ban đêm, có khi làm cho ta sợ hãi.”

https://www.truyenngan.com.vn/truyen-ngan/truyen-ngan-yeu/325-nhung-vi-sao.html

Nghệ danh

Mới rồi mấy vị KOL ném thằng ca sĩ nào quá chừng. Tên nghe như tây phiên âm ta – Đen Vâu, nghĩ chắc từ gốc như Denvough Denvow hoặc đại khái gần như thế, hóa ra là một cu da vàng chính gốc Giao Chỉ.

Thuở không xưa lắm, thời âm nhạc SV9x và Làn sóng xanh nở rộ, đầu tiên là xu hướng đặt nghệ danh ăn theo các ca sĩ nổi tiếng trước đó, chỉ khác tên hoặc chữ lót, ví dụ Bằng Kiều -> Bằng Cường. Version 2 đặt tên tựa người Hoa hoặc gần giống nghệ sĩ bên Hoa-Đài như Vân Quang Long, Điền Thái Toàn…

Còn nay thì không biết Tây hay Hàn. Nào là Chipu, Minzy, Pewpew… Nếu tiếng Việt là một bồ gạo trắng thì mấy cái tên này như bông cỏ hạt sạn lẫn vào, nhìn lổn nhổn phát bực (tuy đỡ xốn mắt hơn lỗi chính tả). Vãi mẹ mấy cái thứ “nghệ danh”.

Thêm báo lá cải suốt ngày lăng xê bỏn ăn gì chơi gì, dĩ nhiên thấy tựa đã ba gai, nên không cần biết lũ chúng nó là ai. Mà thói đời thứ gì mới ra sủi sùng sục thì bọt khí càng tan mau, sôi từ từ sẽ nóng rất lâu.

Dông dài thêm. Hồi nhỏ toàn được nghe nhạc đỏ, từ loa đài TV tới các chương trình văn nghệ. Thêm nữa thì có “30 phút dân ca và nhạc cổ truyền”, nhớ như chỉ mỗi món chèo ì i phát mệt. Thỉnh thoảng nghe “nhạc vàng” đâu đó kỳ thị lắm, cho là phản động. Trữ tình tiền chiến biết qua ông nội thường nghêu ngao hát. Nay nhạc đỏ chả nghe nữa, tuồng chèo cải lương vọng cổ không hợp, và rất dị ứng mấy thứ “nhạc trẻ”, có lẽ lỗ tai cũng già mẹ rồi. Ai khen Lệ Quyên chứ tui thấy giọng khàn khàn ồ ồ vậy không hợp bolero chút nào, chỉ là lâu lâu đổi thính vị cho khác rứa thôi, ngay cả Như Quỳnh không phải trăm bài hay cả trăm, còn phụ thuộc vào nhạc sĩ nhạc công hòa âm phối khí và tuổi tác sức khỏe lẫn cảm xúc lúc ấy nữa. Huống hồ là lũ bắng nhắng kia, dẹp!

Q. “lúa” kém hai niên quê Lại Thế, thuở nhỏ gia đình vô Nam kinh tế mới. Ra trường làm gần chục năm Sài Gòn, ba năm trước ra lại ở với ba mẹ giữ bàn thờ. Vào cùng phòng, huynh đệ thường lai rai với nhau, thử việc được hai tháng vẫn không quen lối hành chính, sĩ diện tự out luôn, gửi CV mấy chỗ không hợp đành vô trỏng lại. Bẵng lâu không ló dạng, một hôm hiện lên kể đệ quy y rồi, nghĩ đặt pháp danh như nhiều người khác, nên không để ý. Mới rồi gửi hình kể mới theo sư phụ ra Tuy Hòa lập cốc, hỏi ra bổ ngửa hắn đã cạo đầu tu theo hệ phái khất sĩ, pháp danh Đăng Châu. Mỗi sáng ôm bình bát đi hóa duyên, còn dốc lòng tu luyện.
 
Nhìn khung cảnh thơ mộng tĩnh lặng thật hợp việc thanh tu. Mưa vô chòi, nắng ngả lưng trên thảm cỏ mềm, sớm sớm ngắm giọt sương đọng đầu ngọn cỏ tụng câu kệ “Thịnh suy như lộ thảo đầu phô” của thiền sư Vạn Hạnh, chiều chiều gióng tiếng chuông tiễn một ngày đi “Mỗi nhật chung thanh tống tịch dương” như hòa thượng Chuyết Công. Quá đã!
 
Cao hứng bẩu có dịp huynh sẽ vô nhậu, lỡ hôm nào đệ khất thực không được bộ nhịn đói à, có mít đó đem đổi gạo, có hồ đấy câu cá chơi, làm nồi cháo ta đánh chén, thằng cu Mô Phật liên hồi, lặn mất tăm, không lẽ sợ khuấy động lòng trần chăng?
 
Tu chiên nghịp cũng tốt, giới hai chữ tửu sắc mà được nhiều cái khác, hơn một số kẻ ngập sâu vô hai chữ đó mà mất sạch, nhưng vẫn thấy uổng cho thằng em, nhớ dịp rồi Khúc Thần huynh ghé Huế có đọc bài thơ, vận vô sao mà giống:
 
Vận thủy ban sài kỷ thập niên
Ưng tu thoát sáo đạo duy thiền
Sài nhiên thủy sái trần nan khứ
Đản khuyến hàn tăng mạc vấn triền
 
(Chở nước gánh củi đã bao năm
Muốn tu thoát khuôn sáo chỉ có lối thiền
Củi đốt hết, nước tưới hết nhưng bụi trần khó gột rửa
Chỉ khuyên vị sư nghèo đừng tìm tới sự trói buộc)

Trước giờ “giới nghiêm”, thế hệ sinh sau chiến tranh bây giờ mới chứng kiến, cả đời gặp lần, cũng mong sao nhiều đời sau chỉ biết đến qua lịch sử một sự kiện như này.

Đầu tiên chỉnh chuông báo thức, dậy muộn hơn, không nhất định mở mắt ra tắm gội liền. Cũng khỏi nhịn đói như hai ngày rồi, tiền nhiều làm cóc gì khi bún cháo phở đầy ra không xơi được, đứa kẹp ổ mì đứa cầm hộp xôi đứa lủng lẳng bì khoai sắn trợn mắt nuốt vì nghẹn (mà ngồi ngay công sở xực thấy kỳ kỳ răng đó). Làm việc từ xa, giám sát qua webcam à, ok ngay, muốn lịch lãm sơ mi cà vạt có luôn, nhưng đố biết bên dưới mặc gì hehe.

Mới dưa hấu thanh long xong thì nay trời ơi là chào mời “giải cứu” gà vịt, giả như xơi một con phải đầu thai thành kiếp nó chắc cả trăm năm tui mãi chưa được làm người. Ngán quá bẩu có gà móng đỏ ship tau tháng ba chục con, không thôi hí.

Chừ mới thấy dù răng nữa khoảng thời gian trước 01/01/2020 sung sướng ghê, không NĐ100 lẫn Corona. Coi tin Quảng Ninh đêm sau 10g ra đường không lý do chính đáng đều bị hốt về phường kiểm tra y tế ở qua đêm, vãi thiệt, như bắt con gì chạy rông. Giỗ Tổ đi đâu được đây. Đã mua sẵn mấy vang Dalat chiều chiều nhâm nhi ăn ngon ngủ tốt, chán cái tủ lạnh chật cứng đồ ăn không ướp được.

Chừ là không được phép ốm bất cứ bệnh gì, vô bệnh viện là ở trong luôn, kể cả người đi chăm. Chỉ lo lắng cho người thân, chứ riêng cái mạng này trải bao trận còn dai nhách. Dính chưa chắc đã ngỏm, xem hệ miễn dịch mình gân ra sao. Cảm giác có lẽ không khác chi thế hệ sống giữa tên bay đạn lạc thời chiến, có thành một chứng nhân lịch sử hay không, khoảng thời gian hai tuần tới thật là “kích thích”

Thời mắc dịch

Phường phát tờ khai y tế, lên mạng điền nhanh hơn. Các mục khai rõ ràng gọn gàng, chứ rất ghét thứ biểu mẫu dở hơi đã điền số CMND còn bắt ghi ngày cấp nơi cấp, vậy dãy số CMND duy nhất toàn quốc (UID) làm cái vẹo gì?

Cơn bão NĐ100 ập tới đã vất vả, thêm cuồng phong Corona quét qua dân tình càng điêu đứng. Các doanh nghiệp sản xuất bia rượu ế rề, hàng quán buôn bán khách lèo tèo, dẫn đến nguồn thu ngân sách sụt giảm mạnh. Dân chiên nghịp trước thủ sẵn máy đo nồng độ cồn, nay lại thủ thêm nhiệt kế dí trán mấy tên bạn nhậu.

Biết thêm một account là thêm một đối tượng trong diện tình nghi chứ hay ho quái. Nay kẻ nào lỡ ho hen hắt hơi sổ mũi liền bị kín đáo dò xét với ánh mắt nghi ngờ, thậm chí lỡ quy thiên trong đợt này cũng bất thường luôn. Mà cúm thường mắc những khi thời tiết thay đổi lúc giao mùa, biết mô mà lần. Ngay tên con virus cũng biến thể xoành xoạch, đầu tiên corona (c viết thường), rồi nCoV, và bây giờ là Covid-19, Chúa mới hiểu.

“Khốn nạn, ông giáo ạ, nó có biết gì đâu! Nó thấy tôi triệu tập thì chạy ngay đến, liền bị dí trát phạt ngay 10 củ” (Lão Hạc, Bắc Lùn). Đây cũng là một biện pháp chống dịch bằng kiểm soát truyền thông (như lời mấy vị KOL). Với cái loại tung tin đồn lừa đảo hòng trục lợi như thẻ diệt virus corona thẳng tay trảm cho trắng mắt ra. Mà dạng đó nhan nhản, vòng tay hạ huyết áp, thuốc nam trị ung thư… quảng cáo rầm có ai kiểm chứng, đánh vào tâm lý có bệnh vái tứ phương, nếu khỏi do phước chủ may thầy. Mà thôi, nên bịt mồm cả nghĩa đen lẫn bóng cho nó lành hehe.

Mấy vụ do vô tình, thiếu thông tin, kém hiểu biết thấy xử hơi nặng tay, nhắc nhở bắt gỡ, đính chính là được, tái phạm phạt. Dù không nghề y nhưng ngay khi đọc khẩu trang có tinh thể muối sắc nhọn đâm chết virus liền sặc cười. Bày ăn thứ này uống thức kia, có thể không trị nổi corona nhưng không bổ bề ngang cũng bổ chiều dọc không bổ sấp cũng bổ ngửa, cơ thể đủ chất khỏe mạnh chống lại bệnh tật. Chẳng hạn tỏi trong quan niệm tâm linh dân gian phương đông lẫn phương tây kỵ tà, theo y học cổ truyền tác dụng khu trừ hàn khí, không khẳng định trừ corona nhưng ăn đều rất tốt. Mà tây y chưa nhưng có thể các bài thuốc đông y chữa được không chừng. Thậm chí niềm tin, tự kỷ ám thị cũng chữa được bệnh kia mà.

Rồi sẽ qua đi cái thời mắc dịch, còn tùy số mệnh buộc ai phải dừng bước lại đâu đó. Không lẽ vì vậy mà ngừng việc mưu sinh. Nay ra đường thoải mái không còn cảnh kẹt xe giờ tan tầm nữa, nhưng các tửu quán từ hôm nay được lệnh đóng cửa. Họp hành làm việc học tập kinh doanh chuyển dần sang hình thức trực tuyến rất hay, nhưng nhậu trực tuyến còn ra cái giống dog gì nữa. Nên chi chìu mơi cuối tuần nhứt định tìm chốn nào vưỡn ngang nhiên bất tuân thánh chỉ offline xả hơi chém gió cú chơi.

Chạp ngoại 2020

Hằng năm đến mồng Mười về chạp họ ngoại. Không hiểu sao các cụ lại chọn mồng Mười khi tháng 12 có hẳn cái tên tháng Chạp – dành cho việc chạp, cuối năm quét dọn sửa sang nhà cửa chuẩn bị đón tết thì mộ phần ông bà tổ tiên cũng rứa, cần phát cây nhổ cỏ sạch sẽ.

Cuốc bộ khoảng 2,5 km do mộ nằm rải rác từng khu vực chứ không tập trung, chủ yếu lội trên cát trắng nên mệt gấp mấy đường bằng. Cát rất trắng mịn đẹp, có thể hàng trăm triệu năm trước vùng này là đáy biển chăng. Đầu tiên ngang qua mộ ba và bác Thương, sau phi qua con mương nhỏ, có đoạn đường đất ngắn băng qua rừng keo lá tràm xanh mát, tiếp đến lại là cát trắng, mộ ông bà ngoại ở đây. Đến đây thích ghé vô mộ tổ họ Dương tránh nắng ngắm cảnh. Giữa miền cát trắng chang chang nổi lên một lùm xanh mát, trải chiếu bày rượu thịt ra đánh chén còn chi hứng bằng.

Đi ớn đoạn phóng qua con mương nhưng sợ nhất lúc về lội tắt qua đoạn bùn lầy nhớp nháp, nghĩ tới thôi gớm rùng mình nổi da gà, năm ngoái ông Nhớ phải cõng mấy người. Sắm hẳn đôi dép rọ bộ đội chuyên cho việc này chứ picnic suối núi năm thì mười họa. Năm nay trở ra đường cát, tuy xa mà đỡ hơn, chỉ khổ mỗi lần loi nhoi lội cát về mông đít cứ nhọn hoắt cả lên.

Ngang qua mộ ba