Feeds:
Bài viết
Bình luận

6/1/2019

Lần trước gặp ông anh giáo viên CĐSP là đồng nghiệp thằng đàn em, đã U63 nhưng do hoàn cảnh lịch sử khai giảm tuổi trốn lính nên nay vẫn chưa hưu. Từng học trường dòng tuy gia đình Phật giáo ròng, nếu ngày thống nhất chậm vài tháng thì đã thành tu sĩ (frère), đêm cuối sẽ được cho ngồi một mình trong phòng yên tĩnh suy nghĩ thật kỹ để đưa quyết định cuối cùng, muốn hoàn tục lấy vợ vẫn chưa muộn. Chỗ trường Nguyễn Chí Diểu – Cao Thắng trước kia là tiểu chủng viện có tên Hoan Thiện, chữ này trong Kinh Thánh. Về Gúc mãi không ra, hơi ngờ, hôm qua gặp lại ông vẫn khẳng định không nhớ lầm. Lại trân trọng mời chiều cuối tuần ghé nhà cho biết sau đó ra tửu quán lai rai đàm đạo chuyện xưa, em muốn mời thêm bạn nào cũng được.

Phật giáo có truyền thống gắn bó lâu đời với dân ta (có thể ngầm coi như quốc giáo), chủ trương bản thân tự giác ngộ, không câu nệ nguồn gốc thành phần ra sao, nên các vị đã chứng quả chưa có cơ duyên thỉnh giáo còn loại “chân đất” đã gặp không ít. Bên Công giáo ngược lại, chọn lọc đầu vào và đào tạo rất nghiêm túc bài bản đủ môn. Hồi xưa con nhà thế gia tài phú phần lớn gửi con cháu học trường dòng cả. Nhớ anh H chị Th, con đại tá cháu nội trung tướng VNCH cũng học trường dòng từ bé, chưa kịp xong tú tài thì xảy sự kiện 30/4, từ cậu ấm cô chiêu lên xe xuống ngựa bỗng chốc ra đường lăn lóc kiếm ăn đến cả hộ khẩu cũng không có. Nhưng mức độ hiểu biết và khả năng nhạc lý đàn hát có nghề, nhờ anh chị kể mới biết nhiều thuyết mới lạ như có thể có một hệ ngân hà, trong đó có hành tinh như Trái Đất và có một phiên bản của chính ta đang sống ở đó, những buổi chiều hóng gió hoặc đêm ngắm sao được nghe nhiều điều thú vị như vậy, tất cả đều được dạy từ trường dòng. Mỗ tuy cảm tình Phật giáo từ khi biết nhận thức qua bà nội dì, nhưng với các cao nhân hệ phái kia có sự nể trọng đặc biệt.

Advertisements

Nghe Dzịk lão đệ Võ Văn Việt kể món cà lèng A Lưới ưng thử phát cho biết, dù được cảnh báo rất khó ăn. Từng nghe ba kể hồi ở R (Ban Kinh tế Khu ủy Trị Thiên), hôm nọ công tác lạc rừng, gặp một làng nọ đang mở lễ hội gì đó, đồng bào rất quý cán bộ mời ngồi cùng già làng, thấy một bà bốc xôi trong nồi ra mẹt, nóng quá liên tục nhổ nước bọt phèo phèo vô hai tay rồi bốc tiếp, xong xuôi cầm đoạn ruột non dê núi trong vẫn còn thức ăn màu xanh đen chưa tiêu hóa, dùng hai ngón tay kẹp lại tuốt ra rê lên vẽ hoa văn lên mẹt xôi, ba ngửi mùi phân đã dội, nên chỉ gặm mỗi ngô sắn, ra về được chia phần một ống xôi ban nãy đeo thắt lưng, ngó nghiêng tìm đường về đói quá vô tình chốc chốc thò tay véo miếng bỏ mồm, xơi sạch lúc nào không hay. Mẹ chỉ nhớ mỗi món tà lục tà lạo, tức là một nồi nấu trăm thứ bà giằn, kiểu lẩu thập cẩm miền xuôi hoặc thắng cố vùng núi phía Bắc. Hồi đó đói cố mà nuốt, nay lại thành đặc sản.

Ngày nọ xin làm chân tà lọt theo hai vị giảng viên lên A Lưới hướng dẫn sử dụng phần mềm mới, khấp khởi hi vọng được đánh chén món hiểm, dù có phải nhắm mắt bịt mũi cũng cố nuốt cho được một miếng, đặng về còn to mồm khoác lác với bỏn. Sáng 5h30 thằng đàn em wan tểnh Nguyễn Xuân Hùng ghé đón lên cơ quan, xe đã chờ sẵn, đúng 6h xuất phát. Khí trời mát mẻ đường sá thưa người thật thoải mái, xe điều hòa tự nhiên tha hồ lộng gió, nhưng thầm tiếc không mang kính mát và rọ mõm, như những lần xe đò Huế – Đà Nẵng, sau hai tiếng đồng hồ chìm đắm trong bụi trần ai tóc cứng như bàn chông da mặt dày hơn mo cau, rửa đen cả lavabo .

Từng lên A Lưới vài lần, gần thì thị trấn xa tận A Roàng, nhưng cũng chỉ quẩn quanh điểm đến chưa lang thang khám phá đâu cả. Đèo năm nào cũng sạt lở, nên đường cứ khoét dần vào chân núi. Không còn thấy cây cổ thụ khô ngạo nghễ vươn cao giữa sườn núi. Dốc Mạ Ơi tuy không đến nỗi “dốc lên khúc khuỷu dốc thăm thẳm” nhưng cũng đủ làm cho kẻ lữ khách đã gối mỏi chân chồn ngước nhìn mà ngao ngán buột miệng than hai tiếng “mạ ơi”. Hỏi, mẹ bảo trên đó từng qua bao nhiêu dốc nên chẳng nhớ nó nằm đoạn nào, nhưng đã ăn thua gì với dốc ông Nguyên ở Phú Lộc, gần như dựng đứng, sớm tinh mơ leo trưa chính ngọ mới tới đỉnh, thở cả tai lẫn mắt, mà đâu mỗi mình không, cõng gạo từ đồng bằng lên, gặp mưa cực gấp bội. Khi nào sẽ đọc lại lần nữa cuốn Đường đi không đến của nhà văn chiêu hồi Xuân Vũ để cảm nhận rõ hơn nữa cuộc hành trình gian khổ vượt dãy Trường Sơn vào Nam.

20181023_072011

   

Lớp học khá đông gồm văn thư, chuyên viên và lãnh đạo đơn vị, nhìn qua biết đồng bào ít còn người Kinh đa số. Tất cả chăm chú, nghiêm túc , phe coder thì có đoạn khá bẽ bởi click vô link phọt bố nó bug ra. Giáo sư Lê Phước Bình “bột” và wan tểnh đứng lớp, còn lăng quăng hướng dẫn chặp xong ra nhìn đông ngó tây. Trời xanh biếc, nắng vàng ươm, gió mát lạnh, có cụm mây vẫn còn ngái ngủ biếng lười vương ngang lưng núi. Vài cánh cò chấp chới, “lặn lội thân cò”, hình ảnh biểu hiện cho sự đảm đang tảo tần của người phụ nữ Việt. Khung cảnh tĩnh lặng, yên bình.

  20181023_085204Việc bàn với thằng bạn F2 Lương Công Tuấn về tổ chức gặp mặt cho thế hệ F1 nay đã vơi dần vẫn chưa thực hiện được, vả lại lứa ông bà hết bận chăm con lại chăm cháu, sức khỏe yếu dần, khó mà đi xa. Trưa huyện mời cơm, một chú em da ngăm ngồi cạnh rót bia, đoán là dân tộc Pa Kô, lại kể vì sao đồng bào Pa Kô có họ Hồ làm cu cậu khoái chí hung, cũng không ngờ đồng bào bây giờ vẫn rất tự hào được mang họ của Hồ chủ tịch đến vậy. Mục đích chuyến đi này cũng có ý hỏi thăm bạn bè cũ ba mẹ nay ra sao, hỏi chú em nọ vì lứa tiền bối chính sách đó có nhiều người biết, nó bảo lứa kháng chiến chống Mỹ giờ còn ít lắm, rơi rụng do bệnh tật, một phần tuổi trẻ đã hao phí sức lực chống chọi chốn lam sơn chướng khí, về già đề kháng còn lại là bao. Hồ Vai, Hồ A Nun và Hồ Kan Lịch vẫn còn, mấy bác này thì ba mẹ biết chứ không cùng đơn vị. Quán ăn lớn, khách đông, có cả quan lớn nhậu, nhưng không có cà lèng, tiu nghỉu, tuy nhiên có cái lẩu xương bò khá ngon đỡ lại phần nào, thế là thằng em nhăm nhăm gắp cho mỗii món đó. Hôm rồi nghe ông anh nói bò A Lưới đâu lắm thế, dưới mình chở lên đó, chả biết răng mà lần.

Về tấp xe vô quãng vắng. Đỗ Mục, thi nhân đời Đường có bài Sơn hành (Đi đường núi) như sau:

Viễn thướng hàn sơn thạch kính tà
Bạch vân sinh xứ hữu nhân gia
Đình xa tọa ái phong lâm vãn
Sương diệp hồng ư nhị nguyệt hoa”

Nghĩa:

Đường lên núi xa lối mòn đá chênh vênh
Trong lớp mây trắng thấp thoáng có nhà người ở
Dừng xe ngồi ngắm rừng phong đỏ lúc chiều tà
Lá đọng sương đỏ như hoa tháng Hai

Xưa Đỗ Mục nhàn nhã ngồi, nay các hảo hớn mặt đỏ phừng phừng nghênh ngang đứng ngắm cảnh rừng chiều, tuy dăm ba phút nhưng cái độ sảng khoái đâu kém gì các bậc tao nhân mặc khách thuở xưa.

Vừa rồi nhà văn Kim Dung cưỡi hạc quy thiên, không hẫng hụt bởi tiên sinh thượng thọ và sau 15 tác phẩm đã rửa tay gác bút từ lâu (nói xui nếu hụt hẫng chỉ có đại ca Yanni). Sau Kim Dung, Lương Vũ Sinh xếp thứ nhì nhưng thiệt tình đọc truyện ông này rất chán chỉ vài trang đầu đã lờ mờ đoán được kết cuộc, nên chỉ thích Cổ Long và người thứ ba là Huỳnh Dị (văn phong cũng khá giống Cổ Long). Dạo này quyết về nhà không suy nghĩ việc công, chỉ nghe nhạc đọc truyện rồi ngủ sớm.

Bối cảnh và nhân vật truyện Kim Dung bám khá sát lịch sử, nhân vật nửa có thực nửa hư cấu. Cổ Long khác hẳn, lịch sử chỉ là một bức phông màn hư ảo làm nền cho bối cảnh câu chuyện, ngay Tiền chiến hậu chiến có cuộc thách đấu vô tiền khoáng hậu giữa hai tuyệt đỉnh kiếm thủ Tây Môn Xuy Tuyết và Diệp Cô Thành trên nóc Tử Cấm thành, cũng chẳng biết vào triều vua nào. Gốc tích nhân vật từ đâu không rõ, khi xuất hiện đã đầy mình võ công đam mê tửu sắc và khoái nhúng mũi vào chuyện thị phi, cũng có những nhân vật “phiếm chỉ” chỉ nhắc tên chưa hề xuất hiện, cái tên với ý nghĩa đại diện một ngành nghề, chẳng hạn Thất Xảo Đồng Tử, dĩ nhiên vị này có đôi bàn tay khéo léo (xảo thủ) chuyên chế tác vật dụng, ám khí, Bách Hiểu Sinh (trăm thứ biết – dân Huế ta gọi quê Chiết Bi) là một nhà chép sử về vũ khí, họ Đường hiển nhiên ở Tứ Xuyên còn phái Ngũ hổ Đoạn môn đao cứ phải họ Bành, tên nhân vật phần lớn không giống thật mà tiết lộ tính tình hoặc phong cách nhân vật như Sở Lưu Hương – đến đâu lưu lại mùi hương… Cổ Long không “nhà quê” như các vị khác “công thức hóa” võ học khi thằng A xuất chiêu X thì thằng B tất sử chiêu Y, thêm cha dịch giả cải lương cứ “oa oa”, “ầm ầm”, “hãy đỡ” sến bỏ bà, đọc ngang đó gập sách luôn. Cổ Long chú ý miêu tả trạng thái nhân vật trước cuộc chiến, kịch tính sát khí lên cao trào từng giây, như xem phim hành động hoặc kinh dị, nên định hết trang này rồi ngủ mà khó kìm lòng lại gắng thêm trang nữa. Hồi lâu có phim Tiểu lý phi đao, hí hửng xem thử, Phi đao dài ba tấc bảy phân (~15cm) thon gọn dễ giấu, thình lình phóng ra đoạt mạng, “lệ bất hư phát” hễ phát là trúng, ở đây mới vô trận cha Tiêu Ân Tuấn đã rút xoẹt ra gườm gườm dọa ma, như cây mã tấu cỡ nhỏ sáng chóe hàng mã, đã vậy chuôi còn cột thêm chùm tua phất phơ xanh đỏ kẻo đối phương không chộ đường mà né hehe vãi cả chưởng, chốc chốc lại che mồm vờ vịt ho trông rất đểu.

Tuy nhiên vẫn một lối viết đó, vẫn những nhân vật với tính cách có phần lạnh lùng lập dị đó, những đoạn triết lý khá rườm rà, nên lắm lúc không nhớ truyện nào ra truyện nào, đọc truyện này thấy quen truyện kia, lẫn lộn cả. Không ít chỗ tình tiết chưa thuyết phục, dàn dựng sự kiện ngẫu nhiên xuất hiện nhiều lần nên lộ vẻ kịch, kém hay.

Vừa rồi đọc bài nào nói Cổ Long đắt show luôn viết vội cho kịp các nhà xuất bản đặt hàng, mới lý giải được tại sao không có mối liền lạc với các truyện trước, Kim Dung chặt chẽ hợp lý xuyên suốt các thế hệ nhán vật qua các tác phẩm (chẳng hạn Xạ điêu anh hùng truyện – Thần điêu hiệp lữ – Ỷ thiên đồ long ký) còn Cổ Long ẩu, đoạn cuối Đa tình kiếm khách vô tình kiếm Thượng Quan Kim Hồng bị Lý Tầm Hoan phế võ công, thì trong các truyện sau đều viết Thượng Quan Kim Hồng chết dưới phi đao của Lý Tầm Hoan, tương tự trong Biên Thành lãng tử Tư Mã Không Quần được tha, nhưng bộ kế tiếp Biên Thành đao thanh lại khẳng định Tư Mã Không Quần bị Phó Hồng Tuyết hạ thủ v.v… tuy vặt vãnh nhưng cũng mất thích.

Gặp đoạn thú vị không nhớ cuốn nào, đại ý: Một thân đờn ông lúc tuổi trẻ huyết khí phương cương không tránh khỏi làm vài chuyện hồ đồ, đến khi về già, vào ngày đông mưa tuyết lạnh lẽo, ngồi co ro bên hồ rượu ấm trà ngẫm lại, thấy cuộc đời cũng đỡ đi phần nhạt nhẽo vô vị. Mấy vị bề trên nói gì răm rắp con ngoan trò chăm nhân viên mẫn cán sáng đi chiều về đúng giờ một lộ trình khi ngoẻo cũng trong nấm mộ không to không nhỏ không cao không thấp, chơi với mấy vị đó thật nhạt phèo chán ỏm. Nếu ai chưa từng manh động tàng đao truy lùng kẻ to mồm thách đố thì chưa biết cảm giác phừng phừng lên qua mỗi vòng xe quay, tên kia được phi báo vội đề khí dzọt lẹ như một làn khói mất cả tuần không dám mò tới công sở, lúc quay về cơn giận cũng xìu dần qua mỗi vòng xe quay và tới nhà thì hehe bốc hơi mẹ nó cả hai bi, nên ơn trời vẫn giữ khư khư được cái “gin” nhân thân tốt (dể dành cho dịp khác?!), đến bi chừ nằm co ro ngẫm lại, cuộc đời cũng bớt đi phần nhạt nhẽo hehe.

Đọc chi gặp “xán lạn” cực ghét. Hồi lớp 5 làm bài tập văn, nghe đọc sao viết vậy, hiểu “sáng lạng” với nghĩa tươi sáng, cô sửa chính tả thành xán lạn. Mãi sau thời có Internet, tra từ điển “xán lạn” (灿烂) là rực rỡ. Bộ ngôn ngữ Việt hết bố nó vốn từ hay sao, mà từ này đọc lên nghe chi chi.

Dĩ nhiên không phải vật ngửa ra Việt hóa tuốt như các mệ nghe đau chi không biết cứ đè cổ cạo gió cái đã tính sau. “Nữ dân quân” thành dân quân gái tuy đúng nhưng quê rình. Tương tự “thủy quân lục chiến” vs “lính thủy đánh bộ”, xe nào chả bọc thép được nhưng xe thiết giáp là một loại phương tiện đặc chủng v.v…

Có một số từ có lẽ sẽ hiểu khác, “xạ thủ” là người bắn, nhưng người-bắn có thể là bắn thử, tập bắn, amateur; còn xạ-thủ mới là dân chiên nghiệp. Thủ: tay; khẩu: miệng; vd tay X tay Y (giống đực ngôi thứ ba số ít, tương tự: y, hắn), hộ có bao nhiêu khẩu – miệng ăn, đều chỉ người. Khi ngành I-Tờ phổ biến sử dụng khá nhiều thuật ngữ gốc Tàu, dù trước khi nó thò mặt ra vẫn có nhiều cách biển diễn khác, chẳng hạn của “hiển thị” (hiển: rõ ràng; thị: thấy, nhìn) là trình bày/trình diễn/thể hiện…, túm lại là bày ra cho chộ, nhưng “hiển thị” nghe có vẻ lạ hơn, cảm giác “siu siu” hơn hehe. Mỗi lần viết cái gì, đặc biệt tài liệu hướng dẫn sử dụng, đều hạn chế dùng thuật ngữ, cố gắng thuần Việt nhất có thể.

Trở lại “xán lạn”, để ý từ Huế trở vào có khuynh hướng nếu từ có phụ âm cuối là “n” sẽ phát âm kéo dài ra và thêm “g” còn “t” thành c, như “coong cháu”, “cáng bộ”, “phầng phậc”, “sự thậc” v.v… Nhưng với các từ kết thúc bằng “ng” thì đọc chuẩn, ngắn gọn dứt khoát, “cong”, “không”…

Hôm nọ đi khám, ngồi chờ nhìn vơ vẩn, thấy bên kia đường bảng đề quán o Nhung, quái lạ. Quen gọi chị Dung từ mẹ và các cậu dì, té ra nhầm từ một người chơi luôn cả hệ thống, chặp quen thành đúng. Đó là bà chị con cậu, trước nữa ông anh con dì, nhỏ lớn gọi anh Dân, ông gửi thiệp mời cưới con mới bổ ngửa ra là Nhân, đến ba bốn chục năm mới phát hiện ra nhầm tên, cũng do các vị vui vẻ mặc nhận không chịu đính chính chi cả. Cách phát âm lẫn lộn NH/D này vẫn còn đậm đặc ở vùng nông thôn (phải chăng là giọng Huế gốc?). Có ông bạn đồng nghiệp làm việc gì cũng cẩn thận tận tình, nhưng khi trình bày dù thân tình cũng chỉ chấm cha 9,5 điểm, dung dân nghe có nghĩa mới dễ nhầm chứ “ở dà” thì là cái quái chi hehe.

Mùa Thu 2018

“Nắng tháng Tám rám trái bưởi”, tuy không gắt nhưng hễ lớp vải áo quần chạm vào rát cả da, giống cái nóng Hà Nội. Nếu không có những sớm mai mát lạnh, không có những cơn mưa rào bất chợt thì chẳng để ý Huế đã vào Thu. À mà vừa rồi ầm ĩ đánh trống múa lân đó chi, giựt mình loay hoay loáng cái cuối tháng 9 mẹ rồi.

Cổ kim thơ nhạc mùa Thu rất nhiều, đặc biệt NS Đoàn Chuẩn được mệnh danh ông hoàng những tình khúc mùa thu, rồi còn nhiều nữa những Phạm Duy Văn Cao Cung Tiến Ngô Thụy Miên… Thiệt tình trừ Đây thôn Vỹ Dạ (cũng có chút “cục bộ địa phương”) còn lại không ưa trăng thu của Hàn Mặc Tử tí nào, còn “Ô hay, buồn vương cây ngô đồng/ Vàng rơi, vàng rơi, thu mênh mông” được đánh giá là những câu thơ hay nhất Việt Nam. Và rất thích bài này, vẫn chưa có dịp tìm cảnh minh họa, là một “bến giang đầu” hay một ngọn đồi mây “trổ bông” đâu đó. Đây là một trong hai bài thơ hay nhất thập niên 90, còn không rõ bài kia là gì.

ĐÃ CHẾT NGHÌN THU TIẾNG NGUYỆT CẦM (Tô Nhược Châu)

Có phải người về theo gót gió
Xiêm y lồng lộng bến giang đầu
Trên sông có bóng trăng vàng rụng
Lãng đãng nguyệt cầm ngân tiếng thu

Ta đứng trên đồi mây viễn xứ
Thấy hồn chết đuối giữa rừng hoa
Bỗng nghe có tiếng loài chim lạ
Thoáng buồn như tiếng Hậu Đình xưa

Bao năm rồi vắng người tri kỷ
Đàn lạnh lùng treo hề cô đơn
Người quá vô tình đâu có biết
Âm thầm ta đợi mấy mùa trăng

Mùa hoa rụng giữa hồn hoang phế
Cơn mộng cũng vừa thoát cánh bay
Chén rượu trăm năm hề chưa cạn
Cuộc tình điên đảo một cơn say

Trên bến giang đầu trăng bỗng chết
Nguyệt cầm im tiếng đến ngàn sau
Xiêm y đã khuất trời nhan sắc
Ta đứng chờ ai tóc bạc màu.

– Khúc Hậu đình hoa https://www.maxreading.com/sach-hay/dien-hay-tich-la/khuc-hau-dinh-hoa-2119.html
– “Tôi đứng trên đồi mây trổ bông” http://poem.tkaraoke.com/17516/Gio_Thoi_Doi_Tay_Hay_Doi_Dong.html

Đua đòi Zippo

Cảm ơn huynh Nguyen Manh Nghia tặng con Zippo, hứa từ cuối năm trước mà mãi bây giờ mới chịu lấy, cũng do nghe mấy tên dân chơi nổ ghê quá ưa thử phát cho biết. Có câu “Bảo kiếm tặng anh hùng, hồng phấn tặng giai nhân”, bọn nớ xài xể đồ hao lắm, còn em này may mắn rơi vào tay kẻ không sành chơi mà cũng không hút thuốc chiên nghịp nên hy vọng tuổi thọ chắc chắn sẽ bền hehe.

Hàng này để nhà trưng không dại gì mang đi đâu, biết cái tính đoảng trừ thứ gì dính lủng lẳng trong người còn không mất tiệt.

Quà tặng miễn xin!!!

Ba chuyện vớ vẩn

Gần đây chốn thị phi nhặng xị ba chuyện không đáng, kách mệnh bốn chấm không nói sau, đầu tiên cách đánh vần bằng các hình khối, có thằng đệ hỏi quan điểm, đá qua chiên dza vật lý – ngôn ngữ – Hán Nôm xem ý lão đại sao, có câu không biết im mõm dựa cột nghe, anh mù tịt mà cũng chẳng thèm quan tâm. Không dóc chứ biết đọc sách báo từ 4 tuổi, nên thấy bản chất chỉ là dạy đánh vần – đọc – hiểu được là đạt yêu cầu, phương pháp trời chi cũng hướng tới đó và phạm vi áp dụng cho mỗi lớp Một chứ nhiêu mà rộn cả làng. Tiết kiệm được gì tốt cái ấy, nhưng có những thứ rất rất cần cải cách lại không chịu cải cho.

Còn về ngữ pháp vốn từ thì không gì khác là phải đọc nhiều, viết đúng chính tả nhờ vậy. Ngạc nhiên với một số vị hễ thấy dài kêu nhác đọc, và hẳn nhiên hầu hết mấy vị hệ nớ vò đầu bức tóc rặn cho được một đoạn văn đọc suôn sẻ cũng vất vả không kém tìm lối lên trời, và cái thế hệ truyện tranh lời lẽ cụt lủn sau này làm vốn từ bỏn ngày càng hạn chế hơn. Có thánh phê phê còn bảo chỉ kết mỗi ngôn ngữ toán học ngắn gọn súc tích dị ứng môn văn dông dài (ngầm ý ta đây giỏi toán chăng??), mỗ cười thầm chỉ bốc phét, bởi thể loại tác phẩm văn học khác hẳn tài liệu khoa học, rứa thì mi đừng đọc truyện coi phim chi mất thời gian tốn tiền chỉ hỏi kết cuộc là đủ, bối cảnh diễn biến tâm lý mặc xác hehe. Điều quan trọng – “văn” là “người” – nhân văn. Lại kể chiện ngày xưa, thế hệ học trò mỗ chưa có Internet, tiền vặt mấy khi, mượn, thuê được cuốn sách hay mừng húm, đọc nhấm nháp từng chữ từng câu sợ hết, thậm chí gặp đoạn hay tạm dừng đó, pha bình trà rồi mới thưởng thức tiếp, còn bi chừ tiền thì để nhậu còn chủ yếu đọc online, tuy nhanh nhưng ít cảm xúc nên chóng quên so với bản giấy.

Thứ hai chuyện vận động bỏ thịt chó ở thủ đô, thịt chó mèo thì cũng như gà vịt heo bò rứa thôi, bỏ là bỏ thế nào, đừng lên gân quan điểm làm như nó là một thứ thiêng liêng cấm đụng Hồi giáo kiêng heo Ấn Độ giáo kỵ bò. Tuy không khoái thịt chó, nhưng mỗi lần đọc Thủy Hử đoạn Lỗ Trí Thâm xuống núi tìm tửu quán mua đùi chó xé ăn nhắm một hơi mấy một mươi be rượu hoặc “kinh hồn bạt vía” hơn nữa là Miếng ngon Hà Nội của nhà văn Vũ Bằng thì tửu hứng bỗng dưng bừng lên ngùn ngụt phải quay quắt dụ bằng được thằng đệ nào đó đi đớp mới thỏa ý, nhưng kỳ thực vào cũng chỉ mỗi món đùi nướng vì cứ ghê ghê mùi chó. Nhưng ghét cái bọn có thói hễ Tây là văn minh là số một, có đứa đi Saigon mới tuần về giọng đã lơ lớ, đi bển một tuần chắc quên mẹ nó tiếng Vịt hehe. Mệ nội, nếu xứ Việt là đệ nhứt cường cuốc thế giới không chừng bè lũ chư hầu ùn ùn đổ tới đất này học tập du lịch và học ăn món cầy tơ để về lòe như rứa mới là sành điệu hehehe.

Rưng rức mưa rây chiều thịt chó
Chén rượu tri âm lạc túy hồn
Nhìn nhau râu tóc ngầu sương gió
Ly choang cười ngạo những khờ khôn
(Bùi Minh Quốc)

Nếu đọc Miếng ngon Hà Nội, bọn trường phái “Trư Bát Giới nuốt trộng quả nhân sâm” sẽ bẩu, mẹ có bao nhiêu món list hết ra, tả đéo gì lắm thế keke…