Feeds:
Bài viết
Bình luận

Mới đây mạng rùm beng “Độ ta không độ nàng”, nghe tên có mùi thiền hoặc… cờ bạc, đêm nay tò mò nghe thử, phần nhạc quanh quẩn đơn điệu, phần lời như bài báo này:

Sự thật đằng sau bài hát Độ ta không độ nàng https://ictnews.vn/internet/xa-hoi/su-that-dang-sau-bai-hat-do-ta-khong-do-nang-hot-nhat-hien-nay-183948.ict

Nhớ còn dị một thuở ngây thơ ngu ngốc cùng Vincent hết ai dẫn đi dẫn tên thầy chùa (cạo vá thì là sa di hay tỳ kheo chi đó) tới nhà con bạn cùng lớp đưa… thư tình (dĩ nhiên hai thằng bị cho vô tròng), thầy chùa mà khoái đánh lộn và liếc gái nên đã sớm được cho hòa nhập xã hội ngay sau đó, chừ đang hành tẩu giang hồ hay làm chi không rõ hehe.

Túm lại ba thứ vớ vẩn nổi nhanh thì cũng chìm mau, nhưng thấy một số ý kiến “lên gân” chánh pháp chánh đạo chi chi đó phát mệt. Phật trước khi đắc đạo cũng là người, có yêu đương, vợ con. Chắc mấy vị chưa biết trong lịch sử có vị “Phật sống” này. Do Gúc ra nhiều bài nên tổng lược lại như sau:

Thương Ương Gia Thố (Tsangyang Gyatso, 1683-1745. Năm ông 14 tuổí được xác định là “chuyển thế linh đồng”, là tái sinh của Đạt Lai Lạt Ma đời trước, được đón đến cung điện Potama thủ đô Lhasa Tây Tạng thành Đạt Lai Lạt Ma đời thứ 6.

Tương truyền trước khi được chọn, ông từng có một ý trung nhân thông minh xinh đẹp tên Mã Cát A Mễ. Hai người là bạn thanh mai trúc mã, tình cảm vô cùng sâu đậm. Sau khi Thương Ương Gia Thố nhập Bố Đạt La cung, ông chán ghét cuộc sống nhàm chán cứng nhắc trong thâm cung, luôn tưởng nhớ những sinh hoạt phong phú trong dân gian, vương vấn ý trung nhân xinh đẹp. Vào ban đêm ông thường cải trang xuất cung, gặp gỡ tình nhân, theo đuổi cuộc sống tình yêu lãng mạn. Vào một ngày tuyết lớn, Thiết Bổng Lạt Ma buổi sáng ngủ dậy, thấy có dấu chân người trên tuyết, bèn lần tìm theo dấu chân, cuối cùng thấy dấu chân biến mất trong tẩm cung của Thương Ương Gia Thố. Sau đó Thiết Bổng Lạt Ma trừng phạt nghiêm khắc người Lạt ma hầu cận bên cạnh Thương Ương Gia Thố, còn cho người xử tử ý trung nhân của ông, giam lỏng Thương Ương Gia Thố.

Tuy là người mang duyên với Phật, nhưng vẫn nặng lòng quyến luyến hồng trần, vẫn có những vần thơ tình da diết đến mức làm người ta đau nhói. Ông là tác giả của những bài thơ tình ưu mỹ động lòng người.

“Đã bao năm rồi
Nàng vẫn ẩn sâu trong vết thương của ta
Ta đã buông cả đất trời này
Nhưng lại chẳng thể nào buông nổi nàng
Ngàn non vạn nước trong sinh mệnh của ta
Từng thứ từng thứ cáo biệt theo nàng
Thế gian này, ngoại trừ sinh tử, còn chuyện nào không phải chuyện tầm phào.

Ta muốn làm viên đá giữa hồng trần
làm bờ nước, đê xanh, cầu gỗ
Chờ đến luôn hồi ước hẹn
gặp nhau dưới trăng tàn
Khi tử đằng ra hoa.
Tử đằng ra hoa
trời tàn đất tận
Chỉ nguyện mười năm đưa đò, trăm năm chung gối, ngàn năm se duyên”.

“Thế gian nan đắc song toàn pháp
Bất phụ Như Lai, bất phụ khanh”
(Cõi đời khó có cách để trọn vẹn đôi đường
Không trái với Đức Phật, mà cũng chẳng phụ tình nàng)

 

Nguồn:
* Thương Ương Gia Thố – “sinh vì Phật, sống vì tình”
https://summernightsky.wordpress.com/2012/04/09/th%C6%B0%C6%A1ng-%C6%B0%C6%A1ng-gia-th%E1%BB%91-sinh-vi-ph%E1%BA%ADt-s%E1%BB%91ng-vi-tinh

* Vấn Phật – Khúc thi ca ẩn chứa tư vị thâm sâu của vị Lạt Ma Tây Tạng

Vấn Phật – Khúc thi ca ẩn chứa tư vị thâm sâu của vị Lạt Ma Tây Tạng

* Bạch Lạc Mai viết về Thương Ương Gia Thố
https://sweetiesandrose.wordpress.com/2013/07/02/bach-lac-mai-viet-ve-thuong-uong-gia-tho

* Thơ của Thương Ương Gia Thố http://miquocholy.forumvi.com/t2228-topic

Advertisements

Ngẫu nhiên vớ clip này, nghe đi nghe lại mấy lần. Nhớ chuyện trong cuốn Hạt giống tâm hồn, đại khái có một mục sư luôn chăm chút bài giảng của mình từng câu từng chữ, tuy nhiên không thấy bầy chiên tỏ ấn tượng gì. Hôm nọ vì lý do nào đó (lâu quên mẹ) chỉ kịp chuẩn bị dàn ý rồi nói vo. Sau buổi lễ than phiền với người bạn tôi đã rống như một con lừa, người bạn bảo không, mọi người rất ngạc nhiên vì đây là bài giảng hay nhất của anh trước giờ.

Khoái chị TH hát Tàn tro đỉnh nhất xưa chừ, còn nhiều bài khác cũng khá hay thôi chứ chưa bằng các ca sĩ nổi tiếng (mà hầu hết ai cũng qua phòng thu xử lý kỹ thuật). Nhưng qua bản live này công nhận giọng hay thiệt. Có thể đôi chỗ vênh chút xíu với ban nhạc, nhưng không hẳn do ca sĩ mà chính người đệm không bắt kịp cảm xúc người hát.

Trở lại một chị ca sĩ nọ nổi lên qua băng video với Ru em bằng tiếng sóng thời tám hoánh, ấn tượng vì hát bài chi cũng cố tình cười nhe hai cái răng khểnh trông kinh bỏ bà, và hát “chuẩn” đến đỗi… bài nào như bài nào, trau chuốt chặp không cảm thấy độ “phiêu”, chán ngắt hehe.

Chẳng fan ai hết, mỗi người hay một vẻ tại một thời điểm nhất định. Nên không có ý so sánh vì là cảm nhận riêng mỗi người. Nhưng gì gì, yếu tố đầu tiên và cần thiết nhất, là cảm xúc, rồi mới tới năng khiếu và kỹ thuật.

09/6/2019

Đường Phan Đình Phùng tuy không rộng lớn, nhưng là một trong những con đường đẹp nhất xứ Huế.

Uốn men theo theo dòng An Cựu, hai bên cây xanh mát, với nhiều di tích nổi tiếng như Cung An Định, phủ Tùng Thiện Vương, nhà vườn Lạc Tịnh và một loạt các đình miếu cổ không rõ lịch sử. Từ khi thay các loại cây mới, lại càng thơ mộng hơn với hàng muồng hoàng yến kiêu sa, muồng anh đào thẹn thùng, đẹp nhất đi bên đường Phan Chu Trinh nhìn qua.

Kiến trúc tòa nhà của Điện lực mới xây này đẹp, lại ở vị trí thoáng đẹp nên càng nổi bật. Thích nhất mấy chi tiết trang trí hình khối vuông, và phần mái vươn ra hao hao giống Bảo tàng Văn hóa Huế. Hơn xa mấy ngôi biệt thự được quảng cáo phong cách tân cổ điển gì đó (đường Trường Chinh đi về khối ra) với phần mái thô dày xám xịt như cái máng tùm hum úp xuống dễ phải đến 1/4 chiều cao căn nhà, đôi chỗ lòi ra cửa sổ giả y cái lồng chim trông vô duyên tệ.

 

Xét cho cùng, mọi vận động của vũ trụ, xã hội, gia đình, cá nhân… tất thảy đều là những vòng quay.

Ở mức vi mô, mỗi người chúng ta là một tiểu vũ trụ, được cấu thành bởi vô số tế bào, thành tố của tế bào gồm vô số phân tử sinh học, các phân tử lại do nhiều nguyên tử tạo nên. Mỗi nguyên tử gồm nhiều điện tử quay xung quanh một hạt nhân. Vạn vật từ đơn vị cơ bản nhất là nguyên tử mà thành.

Ở mức vĩ mô, trái đất tự quay quanh trục của mình, mặt trăng quay quanh trái đất, các hành tinh quay quanh mặt trời trong thái dương hệ, rồi các hệ hành tinh lại quay quanh tâm của thiên hà, và có thể thiên hà chúng ta cùng vô số thiên hà chưa được khám phá đang quay quanh cái tâm bí ẩn nào đó… Mà đâu chừng các thiên hà cũng chỉ là những bộ phận của siêu sinh vật mà loài người với trí tuệ hạn hẹp nhân sinh ngắn ngủi không thể nhận thức được.

Nguồn: Internet

Cả cuộc đời mỗi người xoay quanh những ước muốn, quay cuồng với dục vọng cá nhân và lắm lúc phải quay theo mong muốn của những người khác, hoặc buộc phải cuốn theo trào lưu xã hội. Quỹ đạo cứ mở rộng dần ra, từ đủ ăn đủ mặc, ăn no mặc ấm rồi đến ăn ngon mặc đẹp, rẻ bền đến tốt đẹp đẳng cấp, tạm đủ, vừa đủ, đầy đủ đến dư thừa, dư thừa dư thừa hơn nữa… Là vũ điệu của con trống quanh con mái, của người hâm mộ với thần tượng, của lũ nịnh thần bu bám thượng quan v.v… Còn mỗi tổ chức là một nhóm người kết nối nhau bằng huyết thống, mục đích, lợi ích, quan điểm, sở thích chung, đến thời điểm nào đó bởi nguyên nhân gì đó lực hấp dẫn (tình cảm, sự gắn kết…) yếu đi hoặc biến mất thì tự nhiên tan rã văng tự do tứ tán.

Có danh ngôn rằng người hoang dã sống tự do tự tại theo ý muốn bản thân, còn người hiện đại sống rón rén nhìn trước ngó sau lo thiên hạ đánh giá mình, nên phát ngôn thế này phải hành xử như kia… Câu ý nghĩa tương tự là “nhân tại giang hồ thân bất do kỷ”. Không thể bứt ra khỏi vòng quay, trừ cái chết dừng lại mọi nhu cầu. Một trí giả, một bậc đại quan như Nguyễn Du cũng chỉ biết tự than rằng:

“Thư kiếm vô thành sinh kế xúc
Xuân thu đại tự bạch đầu tân
Hà năng lạc phát quy lâm khứ
Ngọa thính tùng phong hưởng bán vân”

Dịch nghĩa:

Sự nghiệp chưa thành mà việc mưu sinh thúc bách
Mỗi mùa lần lượt trôi qua đầu tóc bạc thêm
Biết khi nào có thể xuống tóc về chốn rừng xanh
Nằm nghe thông reo lưng chừng mây

Tạm dịch thơ:

Công danh gác mái, thôi đành
Mưu sinh thúc bách, tóc xanh phai dần
Mơ ngày lánh chốn sơn lâm
Nằm lưng núi ngóng thông ngâm lưng trời

Cuộc đời quá nhiều cuộc tụ hợp, biệt ly. Chào đời, thêm thành viên mới… Khi một người thân-quen ra đi thì mãi mãi thì suốt kiếp này mối nhân duyên với người ấy vĩnh viễn không còn, còn chăng trong ký ức. Nếu chẳng có kiếp sau, linh hồn không theo bánh xe luân hồi, thì còn chút an ủi rằng nhúm cát bụi còn lại ấy vẫn sẽ tiếp tục điệu luân vũ cùng lẽ tự nhiên.

Mưa chiêm bao

“Mưa người lạnh mái hiên tôi
Động hồn cỏ mục những lời vô ngôn
Gió đưa mây bỏ xa nguồn
Tôi ngàn năm lạc giữa đường viễn khơi
Áo xanh người mộng bên trời
Ôi mưa bão rớt trên đồi tịch nhiên”

(Mưa chiêm bao, Tô Nhược Châu – tác giả tuyệt phẩm Đã chết nghìn thu tiếng nguyệt cầm)

Sự cuốn hút tăng dần lên qua từng câu thơ, bốn câu sau hay hơn hai câu đầu, và thích nhất hai câu cuối. Người đang ôm mộng phương trời nào, còn nơi đây có một trời mưa bão nổi trong thinh lặng (tịch nhiên). Màu áo xanh trong thơ nhạc không hiểu vì sao thường biểu trưng cho sự buồn bã chia ly, khắc khoải đợi chờ. “Giọt châu tầm tã đẫm tràng áo xanh” (Nguyễn Du), “Một đêm đàn lạnh trên sông Huế/ Ôi nhớ nhung hoài vạt áo xanh” (Văn Cao), “Biển dâu sực tỉnh giang hà/ Còn sơ nguyên mộng sau tà áo xanh” (Bùi Giáng), “Em ơi, có hoa nào không tàn, có màu nào không phai như màu xanh ái ân” (Đoàn Chuẩn)…

 

Cháy Notre Dame

Thuở bé cũng thuộc một số từ ông bà nội bày, rồi học tiếng Pháp suốt những năm cấp 2, tuy dốt đặc cán mai, nhưng yêu đất nước con người nước Pháp qua từng bức tranh tấm ảnh trong sách học, đặc biệt ấn tượng qua những cuốn truyện như Ba chàng lính ngự lâm, Hoàng hậu Margot, Bá tước Monte Cristo, Không gia đình, Những người khốn khổ… Trong những tác phẩm đó thường xuất hiện hình ảnh nhà thờ Đức Bà. Nói đến nước Pháp thì ai cũng nhớ ngay đến ba công trình biểu tượng tiêu biểu là Nhà thờ Đức Bà, Tháp Eiffel và Khải Hoàn Môn. Nay thì một đã không còn, sáng nghe tin có chút bàng hoàng. Rất tiếc. Dẫu biết không có gì tồn tại mãi với thời gian. Chưa rõ nguyên nhân vụ cháy ra sao, đâu chừng có bàn tay hậu duệ kẻ-đốt-đền Herostratus. Cái họa thủy-hỏa-đạo-tặc đúng là sức tàn phá kinh khủng. Mà rồi phục dựng thì cũng chỉ là bản phục dựng.


Ảnh: Internet

Tháng Giêng tàn

Năm nay mấy cây hoàng mai nhà nở muộn, hết mồng mới trổ hoa, năm ngoái thì nở bung trước Tết. Hồi bé gì gì Tết ba cũng mua một cành mai và ít nhất một phong pháo đốt đêm Giao thừa. Phải có hương ngọt lạnh của mai và mùi ấm nồng thuốc pháo mới chân chính vị Tết.

“Lụi tàn rồi mơn mởn
Thời gian như cánh đồng
Ngày xưa ta bé nhỏ
Tháng Giêng còn nhớ không

Tháng Giêng đầu ngọn biếc
Ta phía cội cây già
Ngước nhìn bao thương mến
Quãng đời mình đã qua

Tuổi vèo bay cùng gió
Ta sắp qua tháng Mười
Ngoảnh lại nhìn xa lắc
Một tháng Giêng nhoẻn cười.”

Vậy là đã qua tháng Giêng, tháng của nô nức ăn chơi lễ hội. Huế chẳng có nhiều hội hè rình ràng như ngoài Bắc, lớn có Phật đản còn xuán thu nhị kỳ có điện Hòn Chén, vậy thôi, mấy cái mới lèo tèo như Huyền Trân sóng nước Tam Giang Lăng Cô biển gọi khỏi tính. Tuần trước đi tìm tháp mộ tổ sư Liễu Quán mới biết đến chùa Thiền Tôn và đền Huyền Trân công chúa. Khuôn viên mộ khóa cổng, đằng trước có hồ nước xanh làm tiền án, giống lăng Vạn Vạn, nếu không xem thông tin trước sẽ nhầm với lăng vương hầu nào đó. Tường thấp nhưng sát cạnh đường nên không dám mạo muội trèo vô ngắm cảnh, đành thò máy qua song sắt bấm vài nhát. Về ngang Lim kiều ghé biệt phủ Dzịk lão đệ, hắn kể đã đi, cũng cửa đóng then cài, bỗng một lão tiều râu dài tóc bạc đầu đội bó củi to hông cài mã tấu hông lủng lẳng bầu nước từ đâu lù lù hiện ra, rõ dáng tiên phong đạo cốt, thấy có đứa lẩn quẩn mắt la mày lét liền hỏi, đoạn chỉ đi vòng ra sau có đường xuống. Dạng địa thế này giống lăng Cơ Thánh và lăng Thiên Thọ, tường thành bình phong che kín mít nhưng ra phía gò đồi hậu chẩm nhìn vào mộ phần rõ cả.

Khi mai vừa tàn cũng khoảng trung tuần tháng Hai, cây gạo sân cơ quan bừng đỏ, hồi nào có cô bé xin vào chụp ảnh, vui vẻ chỉ lên sân thượng chụp xuống, tuy nhiên cái sự nhiệt tình dừng bước ngang cầu thang tầng một, cực chẳng đã mới vác xác lên tầng năm. Không hiểu từ đâu có cái tên “gạo”, vì từ thân cành tới hoa quả không có chút gì gây liên tưởng tới nền văn minh lúa nước. Tên Hán Việt “mộc miên”, “miên” nghĩa là bông, môn phái Hằng Sơn của tiểu ni cô Nghi Lâm với triết lý kiếm pháp “miên lý tàng châm”, trong bông giấu kim, tuy nữ lưu hiền hòa mềm mại đó nhưng chớ có động vào.

Mùa hoa gạo ngắn, đâu chỉ gần một tháng. Qua tháng Ba, hoa gạo vơi dần để sửa soạn nhường chỗ cho điệp vàng, phượng đỏ. Kích cỡ hoa gạo, hoa sò đo cam to, nhưng khi rụng xuống nhũn nát ra thâm xám trông tàn tạ thê lương, không hề còn chút ý vị như lúc kiêu kỳ đậu trên cảnh. “Mỹ nhân tự cổ như danh tướng/ Bất hứa nhân gian kiến bạch đầu”, mỹ nhân danh tướng hoa đẹp xưa nay chẳng muốn nhân gian chứng kiến giai đoạn suy tàn này. Các loại hoa cánh nhỏ, mỏng như mai, phượng, bằng lăng… rơi rồi vẫn lâu phai sắc và chỉ khô đi mà không rữa ra, nên được lũ học trò nâng niu ép trong sách vở. Mới rồi tỉnh có ý tưởng thành phố bốn mùa hoa, hay. Lại nữa phụ nữ mặc áo dài được vào miễn phí tham quan các điểm di tích thắng cảnh, rất hay. Hy vọng sau này không chỉ giới hạn trong vài ngày mà luôn là như vậy, hình ảnh xứ Huế sẽ nên thơ nhiều lắm.

“Hoa điệp vàng tháng Ba
Những phố mùa mưa xa
Một tên người vừa nhớ
Một tên người vừa quên…”

In bóng trời chiều

Thêu hoa lên nền xanh

“Mỹ nhân tự cổ như danh tướng/ Bất hứa nhân gian kiến bạch đầu”

Tổ đình Trúc Lâm

Tháp mộ thiền sư Liễu Quán