Feeds:
Bài viết
Bình luận

Trong tác phẩm của các thi nhân nhạc sĩ lớp trước thường gặp ngôn từ mang tính ước lệ, gợi nên không gian trầm mặc cổ kính Đường thi, như mùa thu ánh trăng áo tím lá vàng phím đàn thuyền đợi bến mơ nét bút đa tình…

Nhạc sĩ Văn Cao có Trương Chi – Mị Nương, hai chàng Lưu Thần – Nguyễn Triệu lạc bước đến suối Đào Nguyên động Thiên Thai… Theo Wikipedia: “Văn Cao viết Thiên thai từ ám ảnh sông Hương xứ Huế mà ông có dịp tới thăm mùa thu năm 1940 và ấn tượng khi đi thuyền nghe ca trù trên sông Phi Liệt Hải Phòng năm 1941”, bài hát khiến nhạc sĩ Phạm Du gọi ông là Người-Sông-Ngự, phải chăng người của miền sông Hương núi Ngự?

Nhạc sĩ Đoàn Chuẩn dùng tích cũ điển xưa nhiều hơn các nhạc sĩ khác đã từng nghe. Về địa danh thực trong nhạc của ông có Đường về Việt Bắc, còn Chiếc lá cuối cùng và Gửi người em gái miền Nam nhắc đến Hà Nội với đặc trưng tháp Rùa hồ Gươm hoa sữa; món ăn thì… nho khô (Một gói nho khô một nhánh penseé).

Chỉ tán dóc trên những bài quen nghe, không tính một số bài hiếm lạ. “Để có những chiều tắt nắng” là bản gì? “Để có những chiều in tắt nắng”, trong bản Tâm sự NSND Lê Dung hát có đoạn này, hay chính nó? “Em khác gì Quỳnh Dao lúc phát lầm phung phí hết xuân xanh”, Quỳnh Dao có phải là nhân vật trong tích nào vẫn truy chưa ra.

Điển tích có nhắc đến sự kiện thất thủ thành Cô Tô khiến Ngô vương Phù Sai ngàn năm ôm hận, rồi U vương đem xé bao nhiêu tơ lụa mong có được tiếng cười của nàng Bao Tự, rồi đại mỹ nhân Dương Quý Phi mà Trích tiên Lý Bạch từng ca ngợi: Trông mây tưởng áo xiêm, nhìn hoa ngỡ dung nhan” (Vân tưởng y thường hoa tưởng dung).

Mị Cơ – Tiêu Nhiễn, hai vị này là ai, cất công tìm cũng khá lâu, cuối cùng vớ được một cao nhân giải thích do nhà văn Vũ Ngọc Phan phiên âm Tristan và Iseult ra như thế (nội dung xem bài 10 thiên tình sử nổi tiếng nhất thế giới, kết cục bi kịch như Romeo và Juliet). “Mị Cơ” dịch thoát ý gọi người con gái đẹp. Sáng chừ chờ download phần mềm dài cổ, rảnh mà, liền HVDic, Mị: xinh đẹp, dễ thương, kiều diễm, khả ái, Cơ: tiếng mỹ xưng đối với phụ nữ thời cổ; tiếng gọi đàn bà quý phái. Là nghĩa thứ hai – quý bà – vì Triệu Cơ Hạ Cơ Ngu Cơ toàn thứ dữ thân bằng quyến thuộc các bậc quân vương thời xưa lắc.

Vàng phai mấy lá (Vĩnh biệt) – Nhạc sĩ Đoàn Chuẩn

Advertisements

Mới thoáng tháng Ba đã vèo qua tháng Sáu. Để coi, tháng Sáu hình như chả có kỷ niệm mẹ gì. Sáng cuối tuần, nghĩ tới ngày mơi mà cao hứng, điểm vài bài coi chơi.

Ca dao xưa “Bước sang tháng Sáu giá chân/ Tháng Một nằm trần bức đổ mồ hôi”, qua lối nói ngược đủ biết mát mẻ cỡ nào, liên tục gần tháng nóng chảy mỡ. Mùa này phượng đã dần tàn, xưa chừ không ưa nổi bài Tháng Sáu mùa thi rất sến với giọng ca nhão nhoẹt của một thằng cha cũng rất sến, với lại tuổi chừ mà nghe phượng đỏ sân trường với áo trắng mùa thi đổ mệt, còn mê mẩn mấy bài ni còn chăng mỗi thằng đệ thi sĩ Tọp. Nhiều bài thấy tên tác giả là dẹp luôn không thèm click vô bởi toàn cua cáy mùa hè nông thôn Bắc bộ với trường lớp. “Tháng Sáu trời mưa, trời mưa không dứt/ Trời không mưa anh cũng lạy trời mưa”, gió mưa là bệnh của trời, khi mong lập đàn đảo vũ không được một giọt khi cầu mau tạnh cút về nhà vẫn cứ ào ạt dầm đề, trong các bài thơ thi sĩ Nguyên Sa được Ngô Thụy Miên phổ nhạc thích nhất Tuổi mười ba lãng mạn ngọt ngào, sau đến Paris có gì lạ không em với điệu valse dặt dìu quý phái, nếu có thứ ba mới tạm chọn Áo lụa Hà Đông còn Tháng Sáu trời mưa chán òm xếp chót.

Ngày mưa lũ giọng sông hồ
Lòng nghiêng mái dột màn thưa mặt người
Cây buồn nặng lá chia phôi
Hồn đưa tiễn cũng vừa thôi nghẹn ngào
Ngồi coi đời sắp thương đau
Anh nghe tóc nhỏ mang sầu tương lai

Lục bát tháng Sáu. Hay, lạ, mơ hồ. Ông này còn có bài Thơ cũ của nàng được Phạm Đình Chương phổ nhạc thành Người đi qua đời tôi. Tìm xem Trần Dạ Từ là ai, thì ra phu quân nhà văn Nhã Ca tác giả Dải khăn sô cho Huế. Tròn nửa thế kỷ đã trôi qua, nhưng nỗi buồn và thẳm sâu đâu đó có cả lòng hận thù vẫn còn âm ỉ nhức nhối. Một vết thương sâu mãi chưa lành của đất Cố đô xinh đẹp hiền hòa.

Kiều Thu hề Tố em ơi!
Ta đương lửa đốt tơi bời mái Tây
Hàm ca nhịp gõ khói bay
Hò xừ xang xế bàn tay điên cuồng
Kiều Thu hề trọn kiếp thương!
Sầu cao ngùn ngụt mấy đường tơ khô
Xừ xang xế xự xang hò
Bàn tay nhịp gõ điên rồ khói lên
Kiều Thu hề Tố hỡi em!
Nghiêng chân rốn bể mà xem lửa bùng
Xế hò xang khói mờ rung
Nhịp vương sầu tỏa năm cung ngút ngàn

Còn 11 ngày nữa mới đến Mười hai tháng Sáu của thi sĩ Vũ Hoàng Chương. Hồi cấp 2 có con bạn tên Thu “protid”, con này được giữ chức bàn trưởng thay thầy Hữu đen kiểm tra làm bài tập về nhà trước giờ học, thằng lười này dính chưởng mấy lần còn được cho lang thang rong chơi trong lúc bỏn ngồi lại học, nên từ đó đâm dị ứng bất cứ con nào tên Thu hehe. Kiều Thu và Tố có phải là hai người? Gì gì chắc chắn là phái nữ, mà đồ rằng đây là con nợ đầm đìa khiến Vũ tiên sinh lòng như lửa đốt tơi bời cứ réo tên thống thiết vậy. Theo Wiki, “thơ của ông được cho là sang trọng, có dư vị hoài cổ, giàu chất nhạc, với nhiều sắc thái Đông phương”. Trong bài có mấy điển tích, như Trang Tử đốt nhà gõ bồn hát. Mái Tây – Tây sương (sương: mái nhà), Tây sương ký – Chuyện ghi dưới mái hiên phía tây. Hàm ca: Chìm đắm trong say sưa ca múa.”Thế sự du du nại lão hà/ Vô cùng thiên địa nhập hàm ca“, Thế sự dằng dặc khổ nỗi mình đã già rồi ư. Trời đất vô cùng thu vào trong cuộc rượu hát ca” (Cảm hoài, Đặng Dung). Thang âm thất cung hò xự xang xê cống liu u, ký âm cổ nhạc hai câu đầu Dạ cổ hoài lang “Hò lìu xang xê cống/ Líu cống líu cống xê xang”, bài này tên Hương Lúa bằng hữu rất khoái rên ư ử suốt ngày. Đến đoạn “nghiêng chân rốn bể” thì tịt. Rốn: cái rốn, nán lại; rốn bể: chỗ lõm ở đáy bể; rốn bể: đáy biển. Vẫn không hiểu. Giá thay “rốn” thành “lật” có dễ hiểu hơn không, mà theo ngữ cảnh này là bể chứa xăng dầu mới đúng.

Văn hóa alô

– Alô, ai rứa?

Câu này nếu nghe cái bất động ở nhà biết ngay người gọi là bậc trưởng bối, không cô chú bác cũng cậu dì mợ thím (riêng nhà này không gọi dượng), thường nhận ra ngay người gọi, còn gọi tới nơi làm thì phải nói toạc là cái giọng trịch thượng.

Dù khó chịu nhưng vẫn nhã nhặn nói anh/chị X à, em M đây, tụi đi vắng, cần chi em báo lại. Blah blah chán chê xong em (lo/phải) qua báo cáo sếp em. Dạ không, em chỉ nhắn lại bỏn thôi. Có lần gặp đứa hiền còn bị đòi đưa số máy email sếp (hỏi hơn hai lần thì chắc chắn không thèm lưu, quen thói dọa ma, nhác hay thói bề trên chăng?). Vừa mới dập máy quay đuôi đi vài bước, lại gọi giật, có khi ba bốn lần như rứa, đừng bào chữa việc nhiều quên mà do cách tổ chức tùy tiện nhớ đâu làm đó. Gọi điện thoại khác gặp mặt, cần rõ ràng ngắn gọn, trừ những lúc hiếm hoi rảnh rỗi chém gió buôn dưa. Nội dung cuộc gọi cũng như tin tức, khác diễn đạt văn chương học thuật mà lấp lửng mở đề vòng vo thân bài rồi trịnh trọng kết luận. Cần gì, những ai, ở đâu, khi nào, đi thẳng vào trọng tâm, nói cú một đừng quấy thời gian của họ.

Có một số vị tưởng quen/thân sếp thằng này đương nhiên cũng giở giọng sếp thằng này, quên đi. Thứ nhất, vị trí sếp cũng có phạm vi hữu hạn không gian (khuôn viên cơ quan) và thời gian (8 giờ/ngày hoặc cho tới khi giữa hai bên chấm dứt quan hệ), đã thấy không ít vị “còn duyên kẻ đón người đưa hết duyên đi sớm về trưa mặc người”, nể ông anh rể hưu đã khá lâu mà chiều nào cũng có lũ đàn em mời mọc, gặp ông này uống khỏe ăn cũng khỏe nên mới U70 chỉ chiến có mỗi 7 ngày một tuần). Thứ hai, xin nhớ rằng sếp tui không là Tiên Phật Chúa Allah mà mấy vị đó không thể bằng ông bà già tui nên làm ơn lịch sự chút.

***

Hồi lâu có lần nghe cuộc, gặp bữa nóng trong ngài:
– Ai rứa?
– Tôi!
– Đứa mô rứa?
– Rứa anh/chị là ai, cần gặp ai?
– @##$%^&*…
– (Biết tỏng đối tượng) Xin lỗi, nhầm máy rồi, rụp!

Phí vs giá

Sáng Chủ nhật rồi mới chộ bảng “Trạm thu giá” ở Phú Bài, chắc hẳn các vị khi ban hành đã tính toán chán chê đi rồi, mỗi thằng này đâm nghi ngờ vốn từ tiếng Việt biết xưa nay. Bèn tra từ điển Việt-Việt (tratu.soha.vn) và Hán-Việt (hvdic.thivien.net) kiểm chứng trí nhớ thì vẫn như này:

– Giá: Giá tiền, giá cả, giá trị của thứ gì đó.
– Phí: chi phí, lệ phí, tiêu phí, phí tổn tiêu dùng tiền bạc vào việc gì đó.

Còn theo luật quy định:-

– Phí là khoản tiền mà tổ chức, cá nhân phải trả nhằm cơ bản bù đắp chi phí và mang tính phục vụ khi được cơ quan nhà nước, đơn vị sự nghiệp công lập và tổ chức được cơ quan nhà nước có thẩm quyền giao cung cấp dịch vụ công (Luật Phí và Lệ phí).
– Lệ phí là khoản tiền được ấn định mà tổ chức, cá nhân phải nộp khi được cơ quan nhà nước cung cấp dịch vụ công phục vụ công việc quản lý nhà nước (Luật Phí và Lệ phí).
– Giá thị trường là giá hàng hóa, dịch vụ hình thành do các nhân tố chi phối và vận động của thị trường quyết định tại một thời điểm, địa điểm nhất định (Luật Giá).

À há, vậy cách hiểu truyền thống, ví dụ “vận phí” là tiền bạc trả cho việc chuyên chở, “viện phí” là số tiền trả cho bệnh viện khi vào điều trị, “lộ phí” là số tiền tiêu tốn khi đi đường (ăn uống ngủ nghỉ, qua hầm qua trạm….) thì nay theo luật từ “phí” đã bị ông nhà nước chiếm mẹ rồi, hèn chi bọn BOT (là các tổ chức KHÔNG cung cấp dịch vụ công) phải đổi thành “thu giá”, còn về bản chất thì chả khác dog gì, niêm yết giá còn người đi phải móc túi chi phí miễn trả giá hehe túm lại chỉ là trò lắt léo ngôn từ..

“Dài hóa”

Viết tài liệu thể hiện đầy đủ ngắn gọn mà rõ ràng dễ hiểu ý tưởng cần trình bày đã không đơn giản, còn đòi “dài hóa” nữa thì mấy trò xảo vặt tăng line spacing paragraph hết nghiệm, chất lượng cứ phải đo bằng gang mới hoành, ừ thì “toét mắt là tại hướng đình, cả làng mắt toét riêng mình em đâu” liền đề khí vận công khiến da mặt dày lên vài li rồi hùng hục sử Google thần xẻng thuổng tri thức thiên hạ đem về xào nấu đắp vô cho đạt yêu cầu hao giấy tốn mực. Với môn phái ngày ngày cắm mặt vô máy tính chuyện càng đơn giản, đề án dự án tỉnh thành nào cũng na ná nhau, thậm chí còn biết ai cuỗm của ai nhờ chất lượng kém của image nhái do capture lại từ image gốc, bởi vậy chọn… chôm từ bản (được cho là) gốc tránh tiếng tam sao thất bản hehe.

Không tính thứ văn dịch Gúc câu cú ngô nghê lủng củng nhìn cái biết liền, còn thường gặp vài mánh tăng số trang hoặc thỉnh thoảng vô tình hoặc thường xuyên cố ý. Trước hết để ý mục thuật ngữ và từ viết tắt, nhìn vào ngỡ tầm cao rộng phủ nhiều lĩnh vực, nhưng kiểm tra thì có từ chỉ xuất hiện đúng một lần trong nội dung (hoặc chỉ đôi ba lần sao không viết mẹ nó ra luôn), ngoài một số từ viết tắt thông dụng không nhất thiết đưa vào (ví dụ UBND, CNTT…) thậm chí có từ không hề dùng tới, chiêu này thêm cỡ một trang nhiều lắm hai trang A4 (căn lề trên dưới phải 2 trái 3cm) là cùng trừ khi mặt trơ trán bóng bợ đoạn từ điển thuật ngữ vô.

Nữa là mục cơ sở pháp lý, không chừng dân luật nhìn vô cũng hoa mắt chóng mặt bởi viện dẫn đủ thượng vàng hạ cám non tra già trẻ, nếu tỉ mỉ tra cứu không chừng phát hiện ra có văn bản chẳng liên quan cái đếch gì, có cái đã hết hiệu lực, túm lại chủ trương căn cứ càng nhiều càng chắc ăn thà dư hơn thiếu. Chiêu này cũng thêm khoảng một đến hai trang A4.

Phần chính rõ ràng hại não vật, đẳng cấp “thợ gõ” khác “thợ xào” và các bậc thợ xào ở chỗ này, nội dung cần chung chung “vĩ mô” lối hành văn liên miên bất tuyệt như lưu thủy hành vân đâm đông chém tây thăng thiên trầm thủy sao cho họ đọc mệt buồn ngủ bỏ bà vưỡn không kịp hiểu (nhưng khi được nghe trình bày mấy ai dám vạch lưng ra hehe). Mục hiện trạng và sự cần thiết tùy đặc điểm từng địa phương ban ngành mà thêm bớt, có cuốn niên giám thống kê mới nhất đem tương vào. Thực trạng đầy rẫy bất cập, và một trong những lý do không thể thiếu và cực kỳ khách quan là không đủ kinh phí đầu tư thực hiện. Còn sự cần thiết và lợi ích mang lại thì khỏi phải nói, chỉ với hai chữ Nếu có – Thì sẽ một bước sẵn sàng hội nhập ngay kách mệnh 5.0 còn được nữa là, tuy nhiên cẩn trọng kẻo miền núi mà muốn xây dựng cảng biển thông minh thì rõ cái mặt tay Ctrl-C Ctrl-V nhanh hơn não. Nhớ bố cục văn mẫu thời xưa lắc, chủ đề tả cái gì đó, chẳng hạn không có đũa không ăn được cơm, và rốt cuộc nếu có đũa em sẽ… học giỏi ngoan ngoãn việc nhà siêng năng hơn hehe… Đừng quên trích dẫn càng nhiều càng tốt đoạn “nghị quyết” từ cấp to đến nhỏ cho lập luận thêm phần cân…ui nhầm nặng ký, đố tên nào dám cãi coi. Nếu trình thợ xào thượng thừa thuổng được độ mươi ý, rồi từ đó triển ra điên đảo càn khôn lưỡng nghi sinh tứ tượng tứ tượng sinh bát quái, cứ rứa mà co giãn biến hóa khôn lường.

Bi chừ nhờ phần mềm kiểm tra đạo văn online đầy trên mạng là dịp tốt để các huynh đệ nhà chuột khắp nơi lòi mặt ra giao lưu học hỏi hehe thật là hạnh ngộ. Trên đây là một số “kinh nghiệm” nho nhỏ hái lượm được chia sẻ cùng hệ nhà ta.

Link chỉ mang mục đích minh họa nó soi tởm cỡ nào còn biết đàng mà né http://www.viet-studies.net/kinhte/SoSanhBaiNguyenXuanThang.html

 

Còn nhớ 13 năm về trước, hai website lừng danh nhất chuyên đăng các tiểu thuyết võ hiệp là Việt Kiếm và Nhạn Môn Quan, thời đó ADSL vẫn còn là của hiếm, nên tải ở cơ quan chép về nhà, hằng tuần cứ đến đêm thứ Bảy cơm nước xong lại chúi đầu cắm mặt vô màn hình đọc một lèo đến 2-3 giờ sáng, thậm chí gặp chương hấp dẫn cứ ráng thêm chút, mãi cho đến khi gà gáy mới hay, sáng Chủ nhật ngủ bù. Loạt ebook này với Cổ Long là dịch giả Lê Khắc Tưởng, còn Nguyễn Duy Chính “chuyên trị” Kim Dung”, bác này còn nhiều bài nghiên cứu về kiếm, về bút nghiên giấy mực, trà, luận về rượu… mở mang nhiều điều thú vị, đọc mê luôn.

Thuở tù huýt thi thoảng đọc ké vài cuốn sách thuê, dịch giả Hàn Giang Nhạn, còn nhỏ nên không cảm nhận gì. Sau đặt mấy bộ Kim Dung do Vũ Đức Sao Biển dịch, văn phong chán ngắt (tuy rằng bác này viết bộ biên khảo Kim Dung giữa đời tôi rất hay) nên chỉ khoái NDC dịch. Đến Lộc Đỉnh ký quá kết dị nhân Cao Tự Thanh đại gia.

Vừa rồi có vụ lùm xùm chuyện tìm được chân dung thật vua Quang Trung. Thiên hạ hầu hết bày tỏ không ưng ý, “người trong mộng” xí thế ai mà chấp nhận cho được, riêng Facebook một ông tiến sĩ nọ chửi rất ghe, ông này một ngày đẻ vài status bình đủ thiên hạ sự, lời lẽ chua cay độc địa, xui xẻo cho vị nào thành đích ngắm. Lần này là hai nhà nghiên cứu TQĐ và NDC. Tui vốn văn dốt võ dát, kiến thức lịch sử ú ớ lõm bõm, chỉ theo dõi hóng hớt chơi vui, nhưng ông tiến sĩ kia nói chặp sinh bất nhẫn, lai rai lạm bàn vài dòng.

Về lập luận chê nhân vật trong tranh mặt dơi tai chuột dáng vẻ hèn hạ. Theo sử sách Quang Trung cử người đóng thế, hồi đó thông tin chưa nhanh nhạy như bây giờ, nhưng tình báo cũng là một nghề cổ xưa nhất, Quang Trung từng ra Bắc có kẻ biết mặt (đọc Hoàng Lê nhất thống chí thì Đàng Ngoài cũng chẳng thiện cảm gì, hồi đó ngạc nhiên lắm, ngạc nhiên như lúc biết anh Liên Xô không tốt với mình như vẫn tưởng), nên chi diễn viên đóng thế nguyên thủ ít nhất cũng hao hao không giống mười phần cũng được năm sáu, chớ bộ triều đình nhà Thanh mù hết cả lũ hay sao, hoặc liều lĩnh như hồi năm cấp hai nghe có thằng trời đánh trật búa nào đó lớn mật thuê ông xích lô đi họp phụ huynh thế trân mình nghe giáo viên hài tội hehe.

Thường thường xem truyện nhân vật trong tưởng tượng luôn đẹp hơn phim ảnh, diễn viên kiểu gì vẫn thiêu thiếu chưa vừa lòng, và do ảnh hưởng sâu sắc khắc họa hình tượng nhân vật mang tính ước lệ, cứ bậc anh hùng hào kiệt là phải “râu hùm hàm én mày ngài, vai năm tấc rộng thân mười thước cao”, rậm râu sâu mắt ăn to uống đậm rõ kẻ thô hào, mặt trắng râu chuột đích thị tiểu nhân… Đâu phải chàng Trương Chi có giọng hát hay hẳn nhiên cũng là trang tuấn nhã khiến Mị Nương giày vò ôm mối tương tư để rồi ăn quả thất vọng khôn cùng. Chẳng cần biết dung nhan Quang Trung hoàng đế ra sao nhưng chiến công phá 29 vạn quân Thanh, dấu tích gò Đống Đa còn đó thì hậu thế muôn đời tôn vinh.

Về nâng lòng yêu nước thành quan điểm lập trường để phê phán áp đặt các ý tưởng khác mình, thậm chí có phần nặng nề (hoặc ác ý) hơn khi quy chụp một cách võ đoán đó là âm mưu làm tay sai ngoại bang. Phù Đổng thiên vương là nhân vật huyền sử đánh tan giặc Ân xâm lược, thể hiện ý chí khát khao độc lập của tổ tiên ta, vậy kẻ nào muốn lập kỷ lục xây tòa nhà cao nhất Việt Nam cứ “giải thiêng” ngài là nhân vật hư cấu, tha hồ là gạch đá sắt thép. Với nghìn năm đô hộ và bao cuộc thôn tính, tinh thần chống Khựa đã truyền đời ăn sâu trong máu thịt, do vậy hoàn toàn tin tưởng đã con dân nước Việt không ai là không yêu nước, lòng yêu nước không thuộc sở hữu của riêng ai, và mỗi người có cách yêu riêng của mình. Tui ghét Khựa, trừ giai nhân và mỹ tửu nhà chúng nó hehe.

Nhưng lòng yêu nước không phải là cơ sở khoa học, các nhà nghiên cứu chỉ tìm tòi tin vào cứ liệu lịch sử. Đường đi hai vị này có thể hữu duyên giao nhau, hỗ trợ nhau. TQĐ áp dụng văn bản học chứng minh bức tranh là thật (bản gốc, thời gian, thủ pháp đặc trưng của họa sĩ…), không biết bác NDC viết gì trong cuốn sách, giả sử đó là “giả vương” thì khả năng mường tượng chân dung vua Quang Trung cũng rõ rệt hơn phần nào. Cũng có thể sự sa đà mê mải dẫn đến luyện công sai đường, nặng nề dính tẩu hỏa nhập ma. Nhưng tui tin điều họ muốn tìm là Sự thật chứ không nhằm mục đích hạ bệ, báng bổ như một số lời lẽ. Giả sử chân dung Quang Trung hoàng đế còn lưu giữ đến nay đúng y như vậy thì dân tình có la oai oái như giờ không?

Luận anh hùng là kể đến đại nghiệp của họ, họ không phải như mấy thằng diễn viên Hàn Cuốc… [phải xuống dòng vì cái tên kể sau không được phép xếp ngang hàng]

… Cha Jackma tướng mạo đụt vậy mà là tỷ phú hàng thế giới, có bao kẻ ao ước được như hắn đó chi hehehe.

 


Một số bài nghiên cứu của tác giả NDC:

Lẽ ra để dành chiều 28 sau buổi làm cuối, nhưng chiều qua rảnh làm cái lễ thế phát luôn, đón Xuân mới cũng có gì mơi mới. Chú thợ tưởng giỡn chơi vẫn nấc cuối 0,5 cm như thường lệ, nghe nhắc liền giãy nảy bảo mệ gặp la em chết. Chú mi yên tâm anh nghỉ Tết không đi làm họp hành gì, tóc tốt độ tuần mươi ngày sau sẽ lại như cũ thôi mà.

Quả thật nhẹ nhàng thư thái hẳn, tạm thời rũ bỏ mọi mắc mớ dây dưa năm cũ vì chúng nó còn biết bám vào đâu, tắm gội xong phủi cái rẹt. Thật là khoái chí. Mỗi tội lạnh bỏ mẹ.

Ngắm nghía trong gương tự lấy làm cao hứng lắm, bèn mần bãi vè rằng:

Chẳng phải đi tu cũng trọc đầu
Nợ nần bố biết túm vào đâu?
Tết xong tóc lại lên như cũ
Mới nghĩ không thôi đã phát rầu

(Thợ chộp: Bọ Hung tiểu muội)