Feeds:
Bài viết
Bình luận

Archive for Tháng Chín 30th, 2013

Mùa bão

Cơn bão thứ 10  trong năm 2013 mang tên Wutip…

Mỗi lần có tin lụt bão là bất giác thắc thỏm mong đợi, biết đâu… có lý do nghỉ làm. Xấu hổ thay cho cái đồ ích kỷ (và có phần “ác” nữa?!), khi mình ru rú trong nhà thì có hàng trăm hàng nghìn người chịu khổ, ấy thế mà vẫn cứ ngấm ngầm thích thú mỗi khi nằm khểnh nghe mưa gào gió thét ngoài song mới điên chứ.

Sáng nay quả nhiên được nghỉ, bởi chẳng đứa khùng nào muốn trở thành… “liệt sĩ”.

Cơn bão lần này mạnh thật, gió rít vùn vụt, chuông gió hiên ngoài lanh canh không ngớt, hàng cây vặn mình từng chặp, tấm mành nhựa nhà đối diện gió giật tan tành quăng xuống đường, tấm bạt sân thượng nhà bên gió xé toang từng mảnh bay phần phật… Ghét cái điện đóm phập phù chả ra làm sao, máy tính restart liên tục (dù sao vẫn tốt hơn cúp điện hoàn toàn, tình cảnh đó mới thật là thê thảm thiết), chán, trùm chăn khui sách ra nhấm nháp…

Cứ mơ mơ màng màng hết đọc lại ngủ thì – bíp bíp – có tin nhắn: bão tan rồi. Xế chiều, không gian yên ắng, vào mạng xem thì vẫn còn chưa yên, có thể đang là khoảng lặng trước cơn bão, mà theo gót bão là mưa lụt…

Mưa gió, sấm chớp, lụt lội, bão bùng…

“Quả là nàng có lo thật, nhưng trong nàng có một cái gì đó thôi thúc nàng cứ liều một phen” – Francesca quả quyết – “Nàng sẽ đến cầu Cedra bằng bất cứ giá nào” (Những cây cầu ở quận Madison).

***

Cơn bão số 11 năm 2013 tên Nari…

Suốt đêm nằm nghe hàng trăm nghìn luồng gió thi nhau quất vào không gian vùn vụt, xen giữa những lằn gió là cơn mưa  gào ràn rạt trên mái, hắt răng rắc vào ô cửa kính. Thật may mắn sao vẫn còn có điện. Trời dần sáng rõ, vắng lặng mọi xôn xao ngày thường, vườn nhà cây cối ngả nghiêng, cây ngọc lan vườn bên gãy ngọn gục đầu buồn rũ… Kể từ năm 2007 đây là cơn bão mạnh, ảnh hưởng trực tiếp và thời gian hoành hành kéo dài, từ khuya tới chưa chịu dứt…

Nghe tiếng chim ríu rít, ngước nhìn, dưới mái hiên có vài chú chim xù lông như cục bông tròn co ro trú nhờ, mặc cho ông trời làm mưa gió bão bùng vẫn vô tư hót…

Hôm nay sẽ đọc tiếp nửa cuốn truyện còn để dành từ cơn bão trước.

***

Siêu bão số 14 năm 2013 tên quốc tế là Hayan, phiên âm tiếng Việt thật đẹp là Hải Yến.
Tuy cái tên nghe “dịu dàng” vậy nhưng sức tàn phá thì khủng khiếp, quét qua Philippines đã làm hơn nghìn người chết, theo báo chí thì đây là cơn bão mạnh nhất năm nay và là một trong bốn siêu bão mạnh nhất trong lịch sử nhân loại, dĩ nhiên là tính tới thời điểm này thôi, trải qua một quá trình hình thành và vận động, và với tình trạng biến đổi khi hậu như bây giờ thì các quy luật từ xưa đã không còn chính xác nữa.

Hơn chục cơn bão trước còn nhơn nhơn chứ em Hải Yến này đúng kinh thật, em mà hun direct phát thì miền Trung anh tan nát, lo lắng thiệt, đích thân lò dò lên sân thượng bưng cất mấy chậu hoa, kiểm tra chốt khóa ràng buộc cửa nẻo.

Sáng thứ Bảy toàn cơ quan tập trung thực hiện các biện pháp phòng chống siêu bão, xong xuôi ra về chào các đồng nghiệp như là.. từ nay vĩnh quyết, qua cơn bão này biết đứa nào còn mất, riêng với các em nhà em nào xập xệ cứ việc ghé trú nhà anh, tuy giường chật nhưng tấm lòng thì luôn rộng mở (lại có cả diệu ngon nhắm tốt), tuy chúng ta không sinh cùng… giường cùng tháng cùng năm nhưng sẽ ngỏm cùng năm cùng tháng cùng giường, mong là thế, hehehe…

Trước đó chỉ từng cơn qua nhanh như mưa rào, từ 23h30 trở đi mưa bắt đầu dai dẳng, liên tục cho đến chiều Chủ nhật hôm sau…

Chiều Chủ nhật gió mưa tầm tã, nằm chèo queo nghe nhà ai mở Trịnh, ngắm mưa giăng trên tháp cổ mà xin cho mây cho đủ phận người… Buồn nẫu như bùn lầy dưới cơn mưa dầm…

Thật vô cùng may mắn vì nàng Hải Âu chỉ làm duyên nghiêng cánh dạo chơi ven vùng duyên hải miền Trung, nhẽ ra mừng không hết, lại cảm thấy có chút xíu gì.. tiêng tiếc và hẫng hụt, biết thế giá mà nàng ghé đúng… ngày mai có phải thích hơn không, bởi với ác danh sieu bão và tính nết đỏng đảnh không nhà dự báo nào đoán nổi của mình, dù sức gió kém hẳn hai cơn trước, cũng đủ dọa khiếp không một ai chủ quan dám bén mảng ra đường suốt sáng nay cả khi nghe nói nàng đã bye-bye ra thăm miền Bắc.

Cái thói tham-sân-si mãi không chừa, nhưng có dzậy mới hiểu mình vẫn còn rặt… “tính người”, nhỉ?!

Advertisements

Read Full Post »