Feeds:
Bài viết
Bình luận

Archive for Tháng Tám, 2018

Chiều qua gã họ Đuôi năn nỉ may bằng phím chứ không đã gãy lưỡi, không hứng nên kiêu, cuối cùng đồng ý với yêu sách quán nào không có TV, cũng ok luôn, biết nó đời nào chịu nổi bèn giả bộ đòi anh ngồi tới 9g mới chịu cút, hắn bẩu 7g30 về thôi hehe rứa thôi lòi mặt chuột bóng đá chứ cái đếch chi, về nhà nghỉ khỏe. Ngồi là phải tập trung bàn chiện cơ mật chứ bỏn cắm mắt vô TV mỗi mỗ lạc lõng tình người ngoại đạo. Cũng như không bao giờ đi bi-da dù được mời làm “trọng tài danh dự” là chỉ việc chễm chệ ngồi nốc bia, nhưng như kẻ chầu rìa chán bỏ mẹ. Túm lại hễ vào mùa bóng hễ tối nào có trận thì ở nhà cho yên chuyện. Những lúc đó mà kiếm được một thằng đệ khó hơn lên trời, thật đúng là:

“Những tưởng anh em đầy bốn bể
Nào ngờ trăng gió nhốt ba gian”

Hồi bé tí cái thuở tuần chỉ 3 ngày có điện và TV phát lúc 7g tối, chiều chiều ông nội hay nghe cái đài Sony nhỏ chạy pin nghe bóng đá, cái gì mà Cao Cầu chuyền cho Cao Cường đội Thể Công, hét ầm vỗ đùi đen đét. Bác hồi từng là ông bầu dẫn đoàn bóng đá Công an tỉnh Gialai – Kontum đánh nam dẹp bắc. Ba cũng mê tuy không xem quá khuya. Riêng thằng con không cảm nổi cái trò, về thấy mồi bày sẵn đó cũng ngó lơ bỏ đi, chặp còn thò mặt xuống nhăn nhó mở gì to thế. Không có đồng minh ba đành rủ thằng cháu ngoại cùng xem, giờ ba mất rồi nhưng nó đã lỡ “nghiện”, tất cả là do ông ngoại tập hư mà ra

Hồi 1995 nhiệt liệt cổ vũ đội Huế giành Á quân quốc gia và Việt Nam á quân nhiều kỳ SEA Games, sau nghe lùm xùm họ Ninh HLV đội Huế “mua giải”, VN cứ mãi á quân rồi sau còn dính bán độ, SEA Games tới tay ai tổ chức thì toàn lựa môn thế mạnh và còn “lợi thế” trọng tài để cố giành huy chương cho nhiều, tởm. Thà thua mà chơi đẹp hết mình còn hơn thắng dùng chiêu trò bẩn, chẳng ra cái thể thống gì, từ đó không thèm ngó tới nữa.

Tối qua bỏn chạy rần rật ngoài đường, hò la rú ga nẹt pô thổi kèn tò te ầm ĩ, lại có cả tiếng còi xe cứu thương hòa theo chắc là có vụ đâm va gì rồi, tới độ 11g30 mới ngớt hẳn. Đồng ý lớp đàn em sau này thể lực tốt hơn xa các lớp đàn anh, mấy lần chiến với lũ cao to tới tận hiệp phụ, lại được ông thầy mát tay. Nhưng những lời lẽ nào là xuất sắc, số một, tuyệt vời chỉ là bốc đồng quá khích. Brazil là cường quốc bóng đá hàng đầu thế giới đó mà khoảng phần ba dân số ở mức nghèo, có khu ổ chuột nổi tiếng thế giới, tỷ lệ tội phạm bạo lực và ma túy cũng ở mức cao nhất thế giới (Wiki). Nên có vô địch bóng đá thế giới cũng rứa, sung sướng trong phút chốc rồi cũng trở lại với cái máng lợn keke.

Không thích nói không thích, không a dua. Ai bảo không xem tuyển VN là không yêu nước chỉ là bày đặt lên gân, bản chất chỉ là tính cục bộ địa phương được nâng lên tầm rộng hơn mà thôi làng bênh làng xã bênh xã… Còn ai muốn thưởng thức cái hay cái đẹp thực sự chi chi đó đi mà xem FIFA WorldCup, mà nên mỗi thập niên một lần kẻo làm phần còn lại của hành tinh bố ai cho ai ngủ được hehe.

Advertisements

Read Full Post »

17/8/2018

Cầu Mới sửa từ cuối 2017 mà đó giờ chưa đi qua lần nào. Ít dịp có việc qua tả ngạn, và chỉ đi cầu Trường Tiền. Chiều qua ghé nhà lão đại mới biết, cũng thấy con đường đi bộ ven sông đang làm, không ấn tượng gì, có cũng được không chẳng sao, nhưng vẫn thích nhất làm đường lát đá công viên tự nhiên men bờ cỏ ven sông nối liền từ Đập Đá lên đến doi đất rẽ nhánh sông Hương về An Cựu.
 
Điểm cộng lớn nhất là hàng rào khu công viên Thương Bạc đã bị gỡ đi từ lúc nào. Năm nào chú Hiếu đem đồ mộc mỹ nghệ ra dự triển lãm, khi ấy mới thò mặt qua chơi, có việc ra vô cổng mấy lần nó đều dứt khoát chặn cổ thu tiền, tuy không nhiều nhưng rắc rối khó chịu, công viên là của chung cộng đồng cư dân thành phố chứ không chỉ dành cho mấy cái hội chợ tạp nham hỗn độn với mấy đứa mang danh ca sĩ làng nhàng vớ vẩn cùng lũ bảo vệ bặm trợnchặn cửa bán vé. Hồi đầu dân thấy đông vui hiếu kỳ chứ mãi cũng chán. Sau giang hồ có kẻ gọi hội chợ Đào Viên, vì dĩ nhiên chỉ có đồ điên mới chui vào.

Read Full Post »

Nghỉ phép 2018

Đã hẹn chú Tám và Hiếu đệ tháng 8 sẽ vô Quy Nhơn, cũng theo lời bác sĩ hạn chế ngồi máy tính một thời gian, nhân tiện tạm dứt khỏi những nhàm chán lối mòn, nhưng không ngờ cái lưng nó hành quá chừng, ngồi xe máy 30 phút đã tê rần huống hồ nằm xe suốt 8 tiếng, ớn quá, đành khất lại, mà vậy là phải đến kỳ nghỉ hè sang năm QN điểm hẹn Huế vô Gia Lai xuống tụ hội. Chú Tám giỡn bảo năm nay 76t rồi vào trễ tao chết mất còn đâu.
 
Nằm khoèo liên tục mấy ngày cũng ê ẩm người ngứa ngáy cẳng, cần đi đâu đó (gần gần) cho thoải mái đầu óc, bèn hẹn Trê Nướng lão đệ  anh vô chở đi nghía mấy căn biệt thự Pháp cổ còn sót lại ở Đà Nẵng, do dính áp thấp mưa nên delay 1 ngày. Chiều thứ Năm nắng đẹp, rảo khắp phố phường, hai nhiếp ảnh gia Trê Nướng và Fami quý nữ thay nhau tác nghiệp, hơi thất vọng vì chẳng còn được bao nhiêu toàn khách sạn cao ốc. 17g gọi, Triều “dzê” có mặt, Phong “trời biển” đang Hội An. Bàn đủ chiện chiên môn công việc nhân tình thế cuộc chặp Dzê kéo luôn hai tên qua tiệc mừng thọ một tên trong hội chơi của nó, tuy nhiên ngồi nhắp nhắp, đều đầu bốn cả không ham uống nhiều như xưa nên hai anh em chuồn về sớm. Hôm sau tiếp tục đi lùng nhà cổ chán chê rồi Linh Ứng Bãi Bụt, xem tàu cảng Sông Thu. Nhiều năm trước đã lủi khắp e lần sau chắc hết chỗ chơi. Ngang đường Trần Hưng Đạo đoạn gần cầu Rồng có cây cầu tềnh iu để các cặp đôi đến đó bập khóa vào tay nhau “trực giao sinh tử tương hứa”. Nghe tưởng như cầu bắc gì qua sông Seine, hóa ra chỉ một đoạn ngắn xây song song bờ như cầu thuyền vậy thôi. Có tượng đài cá chép hóa rồng phun nước mà nhìn từ xa cứ ngỡ là… con cóc chồm hỗm ngước mặt gọi mưa, chú cá này đã béo lại hơi lùn, nên vặn mình vươn dài người mới ra thần thái hóa rồng, đây đuôi quéo lại như món cá bống kho rim kiểu Huế hehe. Công nhận ngành du lịch ĐN nhiều trò và PR tốt. Về tìm nhà cũ của cô (đã chuyển vô SG từ lâu) chỗ khu tập thể Cảng Đà Nẵng đường Đống Đa đối diện khách sạn Đà Nẵng, khách sạn cũng mất tên đổi chủ luôn, không nhận ra nhà cũ. Khách đếch đâu mà lắm sạn thế không biết. Gặp nhiều đoàn du khách Khựa, nhất chỗ chùa Linh Ứng, đã nắng oi mà nghe bọn nó xì xồ xoong thủng nồi thủng a chảo thủng điên cả đầu.
 
Than vừa xong đợt thuốc mà có vẻ nặng thêm, để dỗ giấc ngủ mà sinh thói lạm dụng bia rượu hoặc chất giảm đau an thần lại càng khốn đời. Té ra cũng đồng bệnh ngày ngày đứng chùm hum gõ phím đêm đêm kê cao phao câu mà ngủ, lang y Trê bèn kê 5 thang thuốc về sắc uống thử, đỡ sẽ bốc tiếp. Dặn kiêng các món lạnh như thịt vịt thịt chó, càng tốt, bởi không khoái mấy thứ đó lắm.
 
Từ mai sẽ bật lại báo thức, tuần sau tiếp tục công cuộc convert data vi tiểu (vs “vĩ đại”). Chuyển là sao chép dữ liệu từ cấu trúc này sang cấu trúc khác sử dụng các câu lệnh SQL và các hàm biến đổi cơ bản, chứ không đi sửa cái sai dữ liệu gốc của thiên hạ thành đúng, bố biết. Độc quyền kinh doanh mau giàu chứ “độc quyền” (do không đứa nào thèm làm) món làm dâu hai họ cả khách hàng lẫn tầng lớp coder này ngán bỏ bà, cùng lắm chỉ xuất sắc trong vai tà lọt.
Bác và cháu
Tòa nhà HĐND cũ
Bao lơn “Juliette”
Tòa nhà UBND cũ
Đoạn xây mới nối giữa tòa nhà HĐND và UBND, thấy rõ sự lệch tông
Sở Tư pháp
Một quán cà phê
  
Còn chút dáng xưa
Bảo tàng Chăm
Chùa mới keng, ngờ rằng sư “quốc doanh”, chỉ dạo quanh không vô chính điện
Tượng Quan Âm Bồ tát chùa Linh Ứng tả thủ cầm Tịnh bình hữu thủ bắt ấn Kiết tường. Nét mặt sinh động, phúc hậu
Bãi Bụt. Giành được dự án xây tường bao giữ đất xong thả đó, độ trầm trây như khu đất cửa hàng số 1 đường Hanoi Huế (View đẹp mà Trê Nướng chụp toàn dính ngón tay)
Cảng Sông Thu

Read Full Post »

Thành Vinh du ký

Tiến “tùng” tiểu đệ rủ chơi đảo Ngọc, đã ra đó lần rất khoái, đảo chủ tiếp đãi vui vẻ nhiệt tình, nhưng lần này dẫn một đoàn lổn nhổn nam nữ lớn nhỏ vợ chồng con cái độ hai mươi mống, phần nhiều quen do cùng công ty cũ nhưng ít mới vui chứ đông quá không ưa, đang lưỡng lự thì gã họ Ding gọi rủ thứ Sáu ra Cửa Lò dự hội thảo ngành với nó, Nghệ An mấy lần ngang qua khoảng tầm 1-2g sáng khi đi xe ra Hà Nội, nay có dịp ra cho biết bèn nhận lời ngay, nhưng còn hơi lăn tăn bởi thình lình không chuẩn bị kịp ngân lượng, hắn bẩu ông chỉ lo tiêu vặt còn tôi bao tất, OK, nhưng về tôi sẽ gửi lại ông sau.

04/8/2016. Hội thảo ngày thứ Sáu nên chiều tối thứ Năm xuất phát, Minh “béo” đổi chiếc 4 chỗ thường chạy mượn con Premacy 7 chỗ. Tưởng ít té ra rủ rê quanh quất cũng đông, một thằng được mời mà những năm thằng bu theo (một vị sáng thứ Bảy tiễn vợ du lịch xong tháo cũi sổ lồng lập tức bắt xe dzông ra hợp đoàn chơi cùng anh em), toàn dân giao thông mình mỗ ngoại đạo. Tầm gần 21g ghé nhà hàng Hồ Cá Lệ Thủy ăn tối, gọi tiểu nhị bắt một con năm cân làm món thang nấu cay. Rồi Minh “béo” và Hiệp “gà” thay nhau lái. Khi đó vụ Formosa xả thải mới xảy ra, đi ngang nhòm cho biết, cả một quãng dài hai ba cây số đèn đóm sáng trưng một vùng trời các silo cao ngất ngưởng cuồn cuộn xả khói.

 

Độ 1g sáng tới nơi. Sớm nhìn ra biển Cửa Lò vắng teo, nhờ ơn thằng Formosa trời đánh trật búa nên dân tình không ít kẻ mắc bệnh ngoài da (không dám tắm biển) và thiếu i-ốt (không dám xơi hải sản) hehe. Chốc chốc lại nghe còi hú dẫn đoàn, quê hương chủ tịch và đầu não đệ tứ quân khu có khác. 8g hội thảo, cả phòng toàn phương phi bóng mượt mỗi thằng này đầu láng nên ngại không dám ngồi trên lỉnh xuống dãy dưới, có vị thứ trưởng đang vào công tác tiện thể tạt qua phát biểu mở đầu cho thêm phần long trọng. Sau vài phát biểu lằng nhằng gì đấy tới giới thiệu phần mềm, đây là hệ thống phản ảnh hiện trường rất hữu ích với các vị tuần đường, tới đâu thấy gì rút điện thoại ra chộp ảnh mô tả gửi cú, địa điểm đã được định vị trên bản đồ chỉ việc chờ người đến xử lý. Trưa đãi tiệc, dân ngoài này gu uống rượu dù trời khá nóng, vodka Alligator hàng thùng, các bàn giao lưu mới hay hình như mỗi Huế cử chuyên viên tham dự trong khi các sở tỉnh khác ít nhất cũng phó giám. Chiều chủ nhà mời tham quan Truông Bồn, ở đây có ngôi mộ chung của hơn chục thanh niên xung phong trúng bom hy sinh (cũng bất công vì rải rác dọc tuyến đường mòn HCM biết bao xương máu đổ ra mà cứ chằm hăm Ngã ba Đồng Lộc với Truông Bồn). Một em hướng dẫn viên đóng quân phục xanh mũ tai bèo cầm mic giới thiệu, giọng ngân nga trầm bổng to dần đều rồi nghẹn ngào nức nở gào tên từng liệt sĩ, anh A ơi chị B ơi em C ơi cứ như bị vong nhập, khi bắt gặp ánh mắt đỏ hoe con bé quét tới tự nhiên sởn da gà bao lông tóc dựng đứng hết cả lên, ớn vãi lúa bèn lẩn sau lưng người bên cạnh, đoàn người tiếp tục vào lễ bái trong sảnh khác, bỏ ra dạo quanh quất trông chóng xong mà biến quách.

Tiếp đến ghé Làng Sen, hồ sen nhiều nhưng đã vào độ sen tàn. Lại tiết mục đảnh lễ trong hội trường, chán qua khu lưu niệm nhà Hồ chủ tịch nghía xem trước, tay cảnh sát đứng gác mặt búng ra sữa bảo hết giờ, lắm người tiu nghỉu ra về, liền nói lát nữa có đoàn các sở giao thông toàn quốc ghé thăm, nghe vậy mở cửa ngay và luôn. Không rõ để tránh mưa bão hay người thời đó chiều cao khiêm tốn hoặc là cả hai lý do mà ngôi nhà rất thấp phải cúi lom khom chui vào, đồ đạc giường tủ khung cửi bễ rèn thứ gì cũng nhỏ. Xong xuôi các đoàn nào còn ở lại được chủ nhà mời cơm tối, nhưng đoàn này xin kiếu do có hẹn với bạn gã họ Ding ở Vinh đãi đặc sản thịt me tương Nam Đàn, món này lỡ chấm quá tay ôi thôi thụt mẹ nó lưỡi bởi mặn chao mặn chát, thêm món gì đặc sản nấu mẻ, ngoài này trở ra cái quái gì cũng mẻ, không hợp khẩu. Huế nấu lá me chua còn vào trong nấu lá giang, vị chua thanh hơn.

 

Sáng mai vô, ngang Hà Tĩnh ghé quán Thư Viện mua kẹo cu đơ làm quà, nhưng không ngay cái chỗ cần đơ mà quai hàm lại đơ ra vì ngộ độc thứ dán đầy trên tường của cái CLB gọi là thơ nào đó, nếu những câu từ ngô nghê này gọi là vè thì thằng cháu tui hồi bốn năm tuổi buột miệng cũng ra được chỉ cần chỉnh cho cu cậu cách gieo khớp vần nữa ổn. Được cái miễn phí thử kẹo nóng mới ra lò nhấm nháp chè xanh thơm mùi gừng khá ngon. Lịch trình vô ghé mộ tướng Giáp và động Thiên Đường. Vào quá một quãng xa mới biết, lỡ rồi bỏ luôn tới động Thiên Đường, riêng mỗ mừng thầm vì Vũng Chùa – Đảo Yến chẳng có gì mỗi quang cảnh đẹp nhưng cũng chỉ có thế, dị ứng mấy vị biên phòng canh mộ lên gân đề cao cảnh giác này nọ. Trưa nắng vắng teo, mải nói chuyện bỗng một bồ câu hú còi vượt lên tạt đầu, lỗi chạy quá tốc độ 117/80, tay cảnh sát “tế nhị” đi vòng ra sau xe tránh chường mặt vô camera hành trình, cuộc đàm phán ổn thỏa.

Đã trưa kiếm chi dằn bụng lấy sức leo núi, họ Ding trổ tài đi nhiều biết rộng bảo ghé quán gì Trang ăn ngon, quành lui quẹo tới tìm không ra, anh em đói meo bảo ghé đại đâu đó mà hắn ta nhất quyết tự tin vào trí nhớ, gặp một con đường bêtông rộng thênh thang, bảo nhau thế này máy bay hạ cánh còn được (mãi sau đọc báo mới biết té ra là sân bay dã chiến Khe Gát thời chống Mỹ), chạy một quãng xa lắc 4-5km gặp một toán kiểm lâm, họ bảo đây là đường núi rồi làm đếch gì có quán xá nào, các anh chạy tiếp nữa là thấu… Hà Tĩnh, bèn tiu nghỉu quay vô, lần này thì tấp đại thật. Đồ rằng cả bọn lòng oán trách gã họ Ding tuy không nói ra hehe. Năm sau ra thăm công trình thằng bạn làm ngoài suối Moọc, hỏi ra chỉ có quán Hạ Tám to nhất vùng đó. Hạ Tám mà hắn nhớ mài mại thành xxx Trang kiểu dél gì hay thế không biết.

Trường Thịnh tuyển toàn nữ lái xe điện, ngồi sau mải ngắm chiếc gáy trắng hồng hững hờ phơ phất mấy sợi tóc mai thật là mê hồn người. Thiên Đường cave có hai lối lên, kẻ cậy mạnh hùng hục leo 524 bậc thang đá, người lượng sức yếu nhẩn nha 570 mét đường xi măng quanh co, nhiều chú sóc tung tăng đùa giỡn dạn dĩ, nghỉ chân ba chặng thì họ Ding gọi, thời gian chẳng chênh nhau là mấy. Không như các nơi khác, động khẩu lại từ trên đỉnh chui xuống, lắp một hệ thống giàn giáo bậc thang, bậc đã hẹp lại hở, song lan can thưa, nhìn rõ vách hang thạch nhũ xuyên tận đáy sâu hun hút. Không dám đứng sát lan can vì ngợp, đã thế mỗi bước người đi cả giàn thang run lên khe khẽ như sắp sụm bã chè. Hãi quá xuống đến tầng thứ hai nhờ Minh “béo” chộp phát kỷ niệm hai hảo bằng hữu (mấy cha này dân “công chức” nên rất sợ chụp hình hehe), sau đứa nhát gan vội vàng trở lại trần gian ngồi chờ, mặc kệ mấy thằng lì lợm tiếp tục lần mò khám phá chốn địa ngục. Ra về, một con chồn đen thui thân dài thượt băng ngang vòm cây vắt qua đường, xuỵt dọa không hề sợ, còn dừng lại vênh mặt cong đuôi nhìn xuống mắt láo liên trông gian bỏ mẹ, chồn đen ngáng đường không biết điềm gì đây, nhưng ỉm không nói ra.

Vận động nhiều mau đói, bảo ngang Đông Hà ăn tối nhưng gã họ Ding thêm lần nữa ra vẻ khôn ăn, bảo chịu khó tới quán Thông Tửu Hải Lăng chuyên món cá rất ngon. Tới nơi thì quán cũng vừa treo bảng nghỉ bán dù chỉ mới 7g30 và khách thì vẫn còn ngồi đầy, lại cũng tên Ding sử tới quán cháo bột Thủy, trờ tới đã thấy một chiếc 30 chỗ đậu sẵn quán đông nghẹt. Nản hung, lại quay lui ghé đại quán ven đường, khi đó đã quá bữa thấm mệt chả thấy ngon lành gì ăn xong ngáp dài ngáp ngắn.

Vào tới khoảng gần 21h, chuyến đi vui, tuy ngắn ngày nhưng cũng đặt chân đến được các địa điểm Vinh, Cửa Lò, Truông Bồn, Làng Sen. Và cũng đủ cơ sở để kết luận rằng khi nào hai “hiện tượng” gã họ Ding và con chồn đen cùng lúc xuất hiện thì y như rằng điềm báo chắc chắn hum nớ anh em chỉ có nước đói nhăn răng vêu mõm.


Read Full Post »