Feeds:
Bài viết
Bình luận

Archive for Tháng Tám 7th, 2018

Thành Vinh du ký

Tiến “tùng” tiểu đệ rủ chơi đảo Ngọc, đã ra đó lần rất khoái, đảo chủ tiếp đãi vui vẻ nhiệt tình, nhưng lần này dẫn một đoàn lổn nhổn nam nữ lớn nhỏ vợ chồng con cái độ hai mươi mống, phần nhiều quen do cùng công ty cũ nhưng ít mới vui chứ đông quá không ưa, đang lưỡng lự thì gã họ Ding gọi rủ thứ Sáu ra Cửa Lò dự hội thảo ngành với nó, Nghệ An mấy lần ngang qua khoảng tầm 1-2g sáng khi đi xe ra Hà Nội, nay có dịp ra cho biết bèn nhận lời ngay, nhưng còn hơi lăn tăn bởi thình lình không chuẩn bị kịp ngân lượng, hắn bẩu ông chỉ lo tiêu vặt còn tôi bao tất, OK, nhưng về tôi sẽ gửi lại ông sau.

04/8/2016. Hội thảo ngày thứ Sáu nên chiều tối thứ Năm xuất phát, Minh “béo” đổi chiếc 4 chỗ thường chạy mượn con Premacy 7 chỗ. Tưởng ít té ra rủ rê quanh quất cũng đông, một thằng được mời mà những năm thằng bu theo (một vị sáng thứ Bảy tiễn vợ du lịch xong tháo cũi sổ lồng lập tức bắt xe dzông ra hợp đoàn chơi cùng anh em), toàn dân giao thông mình mỗ ngoại đạo. Tầm gần 21g ghé nhà hàng Hồ Cá Lệ Thủy ăn tối, gọi tiểu nhị bắt một con năm cân làm món thang nấu cay. Rồi Minh “béo” và Hiệp “gà” thay nhau lái. Khi đó vụ Formosa xả thải mới xảy ra, đi ngang nhòm cho biết, cả một quãng dài hai ba cây số đèn đóm sáng trưng một vùng trời các silo cao ngất ngưởng cuồn cuộn xả khói.

 

Độ 1g sáng tới nơi. Sớm nhìn ra biển Cửa Lò vắng teo, nhờ ơn thằng Formosa trời đánh trật búa nên dân tình không ít kẻ mắc bệnh ngoài da (không dám tắm biển) và thiếu i-ốt (không dám xơi hải sản) hehe. Chốc chốc lại nghe còi hú dẫn đoàn, quê hương chủ tịch và đầu não đệ tứ quân khu có khác. 8g hội thảo, cả phòng toàn phương phi bóng mượt mỗi thằng này đầu láng nên ngại không dám ngồi trên lỉnh xuống dãy dưới, có vị thứ trưởng đang vào công tác tiện thể tạt qua phát biểu mở đầu cho thêm phần long trọng. Sau vài phát biểu lằng nhằng gì đấy tới giới thiệu phần mềm, đây là hệ thống phản ảnh hiện trường rất hữu ích với các vị tuần đường, tới đâu thấy gì rút điện thoại ra chộp ảnh mô tả gửi cú, địa điểm đã được định vị trên bản đồ chỉ việc chờ người đến xử lý. Trưa đãi tiệc, dân ngoài này gu uống rượu dù trời khá nóng, vodka Alligator hàng thùng, các bàn giao lưu mới hay hình như mỗi Huế cử chuyên viên tham dự trong khi các sở tỉnh khác ít nhất cũng phó giám. Chiều chủ nhà mời tham quan Truông Bồn, ở đây có ngôi mộ chung của hơn chục thanh niên xung phong trúng bom hy sinh (cũng bất công vì rải rác dọc tuyến đường mòn HCM biết bao xương máu đổ ra mà cứ chằm hăm Ngã ba Đồng Lộc với Truông Bồn). Một em hướng dẫn viên đóng quân phục xanh mũ tai bèo cầm mic giới thiệu, giọng ngân nga trầm bổng to dần đều rồi nghẹn ngào nức nở gào tên từng liệt sĩ, anh A ơi chị B ơi em C ơi cứ như bị vong nhập, khi bắt gặp ánh mắt đỏ hoe con bé quét tới tự nhiên sởn da gà bao lông tóc dựng đứng hết cả lên, ớn vãi lúa bèn lẩn sau lưng người bên cạnh, đoàn người tiếp tục vào lễ bái trong sảnh khác, bỏ ra dạo quanh quất trông chóng xong mà biến quách.

Tiếp đến ghé Làng Sen, hồ sen nhiều nhưng đã vào độ sen tàn. Lại tiết mục đảnh lễ trong hội trường, chán qua khu lưu niệm nhà Hồ chủ tịch nghía xem trước, tay cảnh sát đứng gác mặt búng ra sữa bảo hết giờ, lắm người tiu nghỉu ra về, liền nói lát nữa có đoàn các sở giao thông toàn quốc ghé thăm, nghe vậy mở cửa ngay và luôn. Không rõ để tránh mưa bão hay người thời đó chiều cao khiêm tốn hoặc là cả hai lý do mà ngôi nhà rất thấp phải cúi lom khom chui vào, đồ đạc giường tủ khung cửi bễ rèn thứ gì cũng nhỏ. Xong xuôi các đoàn nào còn ở lại được chủ nhà mời cơm tối, nhưng đoàn này xin kiếu do có hẹn với bạn gã họ Ding ở Vinh đãi đặc sản thịt me tương Nam Đàn, món này lỡ chấm quá tay ôi thôi thụt mẹ nó lưỡi bởi mặn chao mặn chát, thêm món gì đặc sản nấu mẻ, ngoài này trở ra cái quái gì cũng mẻ, không hợp khẩu. Huế nấu lá me chua còn vào trong nấu lá giang, vị chua thanh hơn.

 

Sáng mai vô, ngang Hà Tĩnh ghé quán Thư Viện mua kẹo cu đơ làm quà, nhưng không ngay cái chỗ cần đơ mà quai hàm lại đơ ra vì ngộ độc thứ dán đầy trên tường của cái CLB gọi là thơ nào đó, nếu những câu từ ngô nghê này gọi là vè thì thằng cháu tui hồi bốn năm tuổi buột miệng cũng ra được chỉ cần chỉnh cho cu cậu cách gieo khớp vần nữa ổn. Được cái miễn phí thử kẹo nóng mới ra lò nhấm nháp chè xanh thơm mùi gừng khá ngon. Lịch trình vô ghé mộ tướng Giáp và động Thiên Đường. Vào quá một quãng xa mới biết, lỡ rồi bỏ luôn tới động Thiên Đường, riêng mỗ mừng thầm vì Vũng Chùa – Đảo Yến chẳng có gì mỗi quang cảnh đẹp nhưng cũng chỉ có thế, dị ứng mấy vị biên phòng canh mộ lên gân đề cao cảnh giác này nọ. Trưa nắng vắng teo, mải nói chuyện bỗng một bồ câu hú còi vượt lên tạt đầu, lỗi chạy quá tốc độ 117/80, tay cảnh sát “tế nhị” đi vòng ra sau xe tránh chường mặt vô camera hành trình, cuộc đàm phán ổn thỏa.

Đã trưa kiếm chi dằn bụng lấy sức leo núi, họ Ding trổ tài đi nhiều biết rộng bảo ghé quán gì Trang ăn ngon, quành lui quẹo tới tìm không ra, anh em đói meo bảo ghé đại đâu đó mà hắn ta nhất quyết tự tin vào trí nhớ, gặp một con đường bêtông rộng thênh thang, bảo nhau thế này máy bay hạ cánh còn được (mãi sau đọc báo mới biết té ra là sân bay dã chiến Khe Gát thời chống Mỹ), chạy một quãng xa lắc 4-5km gặp một toán kiểm lâm, họ bảo đây là đường núi rồi làm đếch gì có quán xá nào, các anh chạy tiếp nữa là thấu… Hà Tĩnh, bèn tiu nghỉu quay vô, lần này thì tấp đại thật. Đồ rằng cả bọn lòng oán trách gã họ Ding tuy không nói ra hehe. Năm sau ra thăm công trình thằng bạn làm ngoài suối Moọc, hỏi ra chỉ có quán Hạ Tám to nhất vùng đó. Hạ Tám mà hắn nhớ mài mại thành xxx Trang kiểu dél gì hay thế không biết.

Trường Thịnh tuyển toàn nữ lái xe điện, ngồi sau mải ngắm chiếc gáy trắng hồng hững hờ phơ phất mấy sợi tóc mai thật là mê hồn người. Thiên Đường cave có hai lối lên, kẻ cậy mạnh hùng hục leo 524 bậc thang đá, người lượng sức yếu nhẩn nha 570 mét đường xi măng quanh co, nhiều chú sóc tung tăng đùa giỡn dạn dĩ, nghỉ chân ba chặng thì họ Ding gọi, thời gian chẳng chênh nhau là mấy. Không như các nơi khác, động khẩu lại từ trên đỉnh chui xuống, lắp một hệ thống giàn giáo bậc thang, bậc đã hẹp lại hở, song lan can thưa, nhìn rõ vách hang thạch nhũ xuyên tận đáy sâu hun hút. Không dám đứng sát lan can vì ngợp, đã thế mỗi bước người đi cả giàn thang run lên khe khẽ như sắp sụm bã chè. Hãi quá xuống đến tầng thứ hai nhờ Minh “béo” chộp phát kỷ niệm hai hảo bằng hữu (mấy cha này dân “công chức” nên rất sợ chụp hình hehe), sau đứa nhát gan vội vàng trở lại trần gian ngồi chờ, mặc kệ mấy thằng lì lợm tiếp tục lần mò khám phá chốn địa ngục. Ra về, một con chồn đen thui thân dài thượt băng ngang vòm cây vắt qua đường, xuỵt dọa không hề sợ, còn dừng lại vênh mặt cong đuôi nhìn xuống mắt láo liên trông gian bỏ mẹ, chồn đen ngáng đường không biết điềm gì đây, nhưng ỉm không nói ra.

Vận động nhiều mau đói, bảo ngang Đông Hà ăn tối nhưng gã họ Ding thêm lần nữa ra vẻ khôn ăn, bảo chịu khó tới quán Thông Tửu Hải Lăng chuyên món cá rất ngon. Tới nơi thì quán cũng vừa treo bảng nghỉ bán dù chỉ mới 7g30 và khách thì vẫn còn ngồi đầy, lại cũng tên Ding sử tới quán cháo bột Thủy, trờ tới đã thấy một chiếc 30 chỗ đậu sẵn quán đông nghẹt. Nản hung, lại quay lui ghé đại quán ven đường, khi đó đã quá bữa thấm mệt chả thấy ngon lành gì ăn xong ngáp dài ngáp ngắn.

Vào tới khoảng gần 21h, chuyến đi vui, tuy ngắn ngày nhưng cũng đặt chân đến được các địa điểm Vinh, Cửa Lò, Truông Bồn, Làng Sen. Và cũng đủ cơ sở để kết luận rằng khi nào hai “hiện tượng” gã họ Ding và con chồn đen cùng lúc xuất hiện thì y như rằng điềm báo chắc chắn hum nớ anh em chỉ có nước đói nhăn răng vêu mõm.


Advertisements

Read Full Post »